Lão Thanh Long vẫn còn thao thao bất tuyệt, Vân Tranh chỉ biết cười khổ.
"Được lắm, nha đầu ngươi, dám không nể mặt bổn lão long như vậy! Chờ có ngày ta chạy ra được, nhất định xử lý cả ngươi lẫn tên nam nhân kia!"
"Dù bây giờ ngươi có xuất hiện cầu xin ta tha thứ thì cũng không..."
Hắn còn chưa kịp nói hết câu thì một giọng lạnh lùng đã vang lên cắt ngang:
"Hửm? Ngươi không cần đan dược à?"
Lão Thanh Long lập tức nghẹn họng.
Cái nha đầu c.h.ế.t tiệt này lúc nào cũng xuất hiện như ma vậy, rồi lại biến mất như khói, dọa c.h.ế.t người ta!
Lão ngẩng cao cằm, vẻ mặt ngạo nghễ: "Hừ! Ta biết ngay ngươi nhất định đến xin lỗi ta! Nhưng cũng phải có thành ý chứ!"
Vân Tranh nhướng mày, trong lòng thầm buồn cười — lão Thanh Long này rõ ràng đang tự tìm bậc thang để bước xuống, còn bày đặt giả bộ kiêu ngạo.
Nàng khẽ bật cười.
Lão Thanh Long nghe thấy tiếng cười, tai khẽ giật, lắng tai nghe phản ứng của nàng, trong lòng thấp thỏm không yên.
Cái nha đầu này mồm mép lợi hại, bình thường toàn là hắn chịu thiệt.
Vân Tranh nhìn bộ dạng căng thẳng buồn cười kia của hắn, trong lòng vừa bất đắc dĩ vừa thấy thú vị. Nàng không định làm khó hắn thêm, trực tiếp hỏi:
"Ngươi muốn đan dược gì, ta luyện cho."
"Thật không?" Lão Thanh Long mừng rỡ.
Chưa để nàng trả lời, lão đã bắt đầu bẻ ngón tay liệt kê: "Càng Linh Đan, Bồi Nguyên Đan, Dưỡng Hồn Đan, Dung Linh Đan, Niết Bàn Đan, Huyết Khí Đan..."
Khóe miệng Vân Tranh co
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908746/chuong-283.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.