Vân Tranh và sáu người khác bị thị vệ áp giải đến Thiên Lao phía Tây, sau đó bị tách riêng ra nhốt trong bảy phòng giam.
“Canh giữ cẩn thận! Nếu có ai trong bọn họ tỉnh lại, lập tức báo tin cho ta!”
Trương thống lĩnh mũi ưng dặn dò một câu rồi vội vã rời đi, dường như muốn đến bẩm báo cho ai đó.
Vân Tranh lặng lẽ dùng thần thức quan sát tình hình bên ngoài. Trong ngục có khoảng mười tên ngục vệ tuần tra. Ngoài ra, khắp Thiên Lao còn được bố trí một pháp trận khóa linh lực, tức là dù có mở được cửa ngục cũng không thể rời khỏi nơi này nửa bước.
Hiện tại, bảy người bị nhốt tách biệt, khoảng cách khá xa nhau, cộng thêm ảnh hưởng của trận pháp, nên họ không thể truyền âm liên lạc.
Ngón tay Vân Tranh khẽ động, một lá phù văn màu trắng bay ra, lượn nhẹ trong không trung rồi cắt đứt dây trói linh lực đang buộc chặt nàng.
“Tạch.”
Dây trói phía sau lưng lập tức bị chặt đứt.
Bên ngoài, vài ngục vệ dường như nghe thấy gì đó, đột ngột quay đầu nhìn về hướng phòng giam của Vân Tranh.
Nhưng—
Chỉ thấy một thiếu nữ mặc áo đỏ vẫn đang nằm im lìm, yên tĩnh trên giường đá sạch sẽ, hoàn toàn không có gì bất thường.
“Chắc nghe lầm rồi.”
Ngục vệ rút ánh mắt về, tiếp tục tuần tra.
Lúc này, Vân Tranh đã mở mắt. Đôi mắt phượng đen nhánh, lãnh đạm sâu thẳm. Cổ tay nàng khẽ xoay, một cây bút lông dài màu đen liền hiện ra trong tay.
Ngay lúc ngục vệ nhìn về phía phòng giam một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908734/chuong-271.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.