Sau khi Tân Sinh Đại Bỉ kết thúc, khắp Thánh Viện đều bàn tán không ngớt về “Phong Vân tiểu đội” và “Vân Tranh”.
Đặc biệt là việc Vân Tranh rút thăm được vị trí thứ nhất, lại một lần trở thành đệ tử thân truyền của cả bốn vị phó viện trưởng – sự kiện này đủ để được nhắc mãi về sau.
Ngay đêm hôm đó, Lâu Phượng Tiên có căn dặn Vân Tranh mấy câu, bảo nàng ngày hôm sau đến phân viện Phù Văn.
Ba vị sư phụ còn lại cũng lần lượt giữ nàng lại nói vài lời, chủ yếu là dặn nàng sớm đến phân viện của họ để báo danh, để còn dạy dỗ kỹ càng.
“Con biết rồi, các sư phụ, con chẳng phải đang trên đường chạy đôn chạy đáo đến từng viện báo tin đó sao.” Vân Tranh cười tươi, lần lượt đồng ý.
Phong Vân tiểu đội trở về ký túc xá, ai nấy đều về sân nhỏ của mình tắm rửa thay đồ.
Lúc này, ngoài sân phòng 666 lại xuất hiện một vị khách không mời – chính là Đông Phương Cảnh Hướng, người vừa bị đánh cho thê thảm trong đại bỉ hôm nay.
“Cộc cộc cộc!”
Hắn dùng sức đập cửa, vẻ mặt giận dữ và thiếu kiên nhẫn, lớn tiếng quát:
“Vân Tranh, mở cửa cho ta! Nếu không mở, ta phá cửa vào đấy!”
“Vân Tranh!”
“Ra đây cho ta!”
Trên tầng hai, nghe thấy động tĩnh, Vân Tranh nhíu mày, thu dọn xong món đồ trên tay rồi xuống lầu.
Phiêu Vũ Miên Miên
Trùng hợp gặp Nam Cung Thanh Thanh cũng vừa bị tiếng ồn làm phiền mà bước ra.
Hai người liếc nhìn nhau một cái, rồi cùng nở nụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908729/chuong-266.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.