Đứng trên lôi đài, Dạ Mị Hương nghe thấy đủ loại lời bàn tán nghi ngờ, giễu cợt từ bốn phương tám hướng nhằm vào Vân Tranh, khóe môi nàng lại cong lên đầy đắc ý.
Dạ Mị Hương nhếch môi cười nhạt: “Vân Tranh, ngươi có từng nghe câu thịnh cực tất suy? Còn có câu tường đổ mọi người xô chưa?”
Vân Tranh liếc mắt nhìn sang, ánh mắt dừng lại trên mặt nàng ta, rồi nở nụ cười nhàn nhạt: “Tự nhiên là từng nghe.”
Rồi sao nữa? Không có gì cả…
Dạ Mị Hương nghiến răng ken két, nàng cực kỳ căm hận vẻ mặt bình thản chẳng mảy may xúc động kia, đúng là khiến người ta muốn xé rách cái mặt của nàng ra.
Trưởng lão của phân viện Ngự Thú lên tiếng thăm dò: “Vân Tranh, ngươi xác định lựa chọn con thánh thú cấp sơ này?”
Vân Tranh gật đầu.
Ba vị trưởng lão của phân viện Ngự Thú vẫn không mấy tin tưởng nàng có thể khống chế con thánh thú cấp sơ ấy. Nhưng ngại là mỗi lần nàng đều vượt quá dự đoán, nên cuối cùng chỉ căn dặn vài điều cần chú ý, dặn nàng phải thật cẩn thận.
Con thánh thú cấp sơ mà nàng lựa chọn là một con báo lửa biến dị. Toàn thân lốm đốm, vừa bị tháo bỏ tinh thần lực khống chế đã lập tức há miệng phun ra một ngọn lửa đỏ rực về phía Vân Tranh.
Vân Tranh giơ tay kết linh lực tạo kết giới ngăn chặn, dễ dàng hóa giải đòn tấn công ấy.
Khóe môi nàng khẽ cong lên, hai tay nhanh chóng kết ấn linh lực.
Đây là pháp ấn ngự thú nàng vừa học được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908724/chuong-261.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.