“Gia gia, trước khi trở về Vương phủ, con phải chữa trị cho cô cô trước đã!”
Vân Tranh không nói nhiều lời dư thừa, dứt khoát quyết định.
Ánh mắt cô lạnh như băng, sâu trong đáy mắt như có một tầng sương lạnh không thể tan biến.
Lần này dị tộc thật sự đã chạm đến giới hạn của cô! Sau khi về đến Vân Vương phủ, Vân Tranh lập tức đưa Vân Diệu đến Vân Phi Các – nơi cô từng ở trước kia, đóng kín đại môn, còn dặn mọi người không ai được phép quấy rầy.
Vân lão Vương gia vẫn canh giữ trong viện Vân Phi Các, đi tới đi lui, nét mặt đầy lo âu.
Ông chắp tay sau lưng, dáng người hơi còng xuống, cúi đầu trầm ngâm suy nghĩ điều gì đó, cả người toát lên vẻ mỏi mệt, uể oải hơn hẳn trước kia.
Lúc này, Vân Tranh không tự mình chữa trị cho Vân Diệu. Dù Vân Diệu đã dùng đan dược bát phẩm, thân thể có vẻ đỡ hơn đôi chút, nhưng...
Thức hải của cô ấy đang ở trạng thái tổn thương nghiêm trọng!
Chỉ cần sơ ý một chút, có thể khiến đầu óc trở nên đờ đẫn, thậm chí ngu dại.
Vì vậy, cô gọi Dung Thước đến.
Dựa vào tinh thần lực mạnh mẽ của Dung Thước làm phụ trợ, còn cô là chủ thể thi triển đồng thuật, cả hai cùng phối hợp để chữa trị thức hải hỗn loạn và kiệt quệ của Vân Diệu.
Vân Tranh chia tinh thần lực thành hai loại: tinh thần lực thường và tinh thần lực đã hòa vào đồng thuật.
Khi huyết đồng vừa xuất hiện, Dung Thước liền đưa một ngón tay chạm nhẹ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908701/chuong-238.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.