Tối đến.
Dung Thước vẫn thường nhớ lại những câu nàng nói ban chiều, khóe môi không kiềm được cong lên, mang theo nét ôn hòa hiếm thấy.
Nhưng mỗi khi Vân Tranh nghiêng đầu nhìn sang, vẻ mặt hắn lập tức trở nên điềm đạm như nước, khiến người ta khó mà đoán ra tâm trạng thật của hắn.
Vân Tranh kể cho hắn nghe mấy chuyện thú vị trong vài tháng qua, còn chia sẻ cả những hiểu biết về dị tộc.
Nàng quay sang hỏi:
“A Thước, ngươi có biết dị tộc ở dị cảnh bên ngoài Đông Châu không?”
Hắn gật đầu:
“Cũng từng nghe qua một chút.”
Rồi như chợt nghĩ ra gì đó, hắn cúi mắt nhìn nàng:
“Ngươi có biết Trung Linh Châu cũng có dị tộc không?”
Vân Tranh rõ ràng sững người, chớp chớp mắt, hiếu kỳ hỏi:
“Trung Linh Châu sao cũng có dị tộc được?”
Dung Thước đáp:
“Dị tộc ở Đông Châu bị xem là dị loại cấp thấp, còn dị tộc ở Trung Linh Châu lại cùng nhân tộc sống chung, mỗi dị tộc đều có thiên phú dị năng riêng. Dị tộc cấp thấp ở Đông Châu thì không thể thức tỉnh dị năng.”
“Thực lực của dị tộc không thể xem thường. Tương truyền, từ thời xa xưa, dị tộc đã tồn tại như những chiếc bóng – giỏi ẩn nấp, ám sát, thao túng tà khí.”
“Còn dị tộc cấp thấp thì ở mọi phương diện đều yếu hơn nhiều.”
“Vì dị tộc cũng kế thừa năng lực qua huyết mạch.”
Huyết mạch truyền thừa? Vân Tranh cụp mắt, không biết đang nghĩ gì, lát sau ngẩng đầu hỏi:
“Huyết mạch truyền thừa là thế nào vậy?”
Dung Thước khựng lại giây lát, rồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908690/chuong-227.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.