Nghe vậy, Vân Tranh mỉm cười:
“Cảm ơn trưởng lão Đoan Mộc.”
Trưởng lão Đoan Mộc phất tay, tỏ ý không có gì đáng kể.
Sau khi trưởng lão Đoan Mộc rời đi, Vân Tranh ra vẻ nhẹ nhõm, nhưng trong đáy mắt lại hiện lên vẻ nghiêm túc và dò xét.
Tuy chỉ xem qua vài giây, nhưng nàng cũng đã đại khái hiểu được quyển sách cổ bị hư tổn kia viết về “Đồng Thuật” là gì.
Quyển sách này hẳn được truyền lại từ Trung Linh Châu, vì trên đó nàng thấy có dấu ấn của Đế gia chuyên về Đồng thuật.
Có vẻ là người Đế gia viết nên.
Không nhắc đến việc Đồng thuật của Đế gia được truyền thừa thế nào, mà chỉ miêu tả bằng văn chương dài dòng sự suy tàn bất đắc dĩ của Đồng thuật trong gia tộc họ.
Vài vạn năm trước, mỗi người trong Đế gia đều tinh thông Đồng thuật. Nhưng không hiểu vì nguyên nhân gì, số người sử dụng Đồng thuật trong Đế gia ngày càng ít dần, hiện tại, chỉ có huyết mạch chính tông mới có cơ hội mở được “Đồng Nhãn”, học được Đồng thuật.
Tuy vậy, cũng không phải ai thuộc huyết mạch chính tông đều có thể mở ra Đồng Nhãn.
Chừng đó đủ thấy, một gia tộc từng huy hoàng nhờ Đồng thuật như Đế gia, giờ đây đến đời sau muốn tiếp cận Đồng thuật thôi cũng đã cực kỳ khó khăn.
Người viết quyển sách này, tám phần là một thành viên trong Đế gia.
Ông ngoại nàng từng nói, mẫu thân nàng không phải tên là Quân Lam, mà tên thật là Đế Lam, mà bản thân nàng cũng biết Đồng thuật...
Vậy Trung Linh Châu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908687/chuong-224.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.