Thanh Phong lạnh lùng liếc nhìn đám người đang quỳ rạp trước mặt, nói:
“Các ngươi cầu xin ta cũng vô ích, mọi chuyện đều do tiểu thư Vân quyết định!”
Suýt chút nữa là buột miệng nói ra điều không nên.
Tiểu thư Vân? Tiểu thư Vân là ai? Mọi người vẫn đang ngơ ngác khó hiểu thì Thanh Phong đã chủ động đứng ra sau lưng Vân Tranh, thể hiện rõ mình là người bảo vệ trung thành.
Thì ra là cái tên thiếu niên dị tộc từng bị bắt kia!
Một cô gái trông chưa đến mười sáu tuổi, dễ xử lý quá rồi còn gì? Con gái vốn mềm lòng, chỉ cần cúi đầu khóc lóc van xin vài câu, chắc chắn sẽ được tha thứ.
Còn chuyện cô ấy có tố giác bọn họ câu kết với dị tộc hay không cũng không quan trọng lắm. Dù sao họ cũng đã bắt được liên lạc với dị tộc. Chỉ cần đợi nhóm người này rời khỏi vùng trục xuất, họ cũng sẽ lợi dụng sức mạnh dị tộc để rời khỏi đây.
Đến lúc đó, trời cao biển rộng, tha hồ tung hoành.
Đám thế lực Đông Châu muốn bắt lại bọn họ cũng chẳng dễ chút nào!
Nghĩ vậy, bọn họ liếc mắt ra hiệu với nhau, rồi đồng loạt tiến đến trước mặt Vân Tranh, “phịch” một tiếng, quỳ rạp xuống.
“Chúng ta đều bị dị tộc mê hoặc! Mọi người cũng biết rồi đấy, khí tức tà ám của dị tộc đáng sợ đến mức nào. Chính thứ đó khiến tâm trí chúng ta mù mờ, giờ mới bị đánh cho tỉnh lại.”
“Tiểu thư Vân, chúng ta thật sự vô tội…”
Họ bắt đầu kể lể một tràng dài, cố tỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908681/chuong-218.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.