Thanh Phong bỗng nhiên cảm thấy lạnh sống lưng, ngẩng đầu lên đã thấy Vân Tranh đang nở nụ cười "ngọt đến rợn người". Trong khoảnh khắc ấy, hắn như rơi vào tình thế hiểm nghèo, nuốt nước bọt đánh ực một cái.
Đi theo Đế Hậu bấy lâu nay, hắn hiểu rất rõ ý nghĩa nụ cười kia của nàng.
Hắn vừa nói sai gì sao? Sao Đế Hậu lại dùng ánh mắt đó nhìn chằm chằm hắn?
Thanh Phong cố gắng giữ bình tĩnh, gượng cười để xua tan cảm giác khó xử, dè dặt hỏi:
"Đế Hậu, thuộc hạ… thuộc hạ vừa rồi có nói sai gì không ạ?"
Vân Tranh thấy Thanh Phong sợ đến mức không dám thở mạnh, liền thu lại nụ cười. Nàng lắc đầu:
"Ngươi không nói sai lời nào."
Người nói sai là Dung Thước.
"Ngươi lui xuống đi." Vân Tranh phất tay.
Thanh Phong như trút được gánh nặng, hớn hở đáp:
"Dạ, Đế Hậu!"
________________________________________
Hôm sau, bảy người Vân Tranh lại một lần nữa cải trang phân tán hành động, bắt đầu triển khai kế hoạch trốn chạy.
Tối hôm đó, tình hình ở Trục Tháp Ác Nhân càng thêm kỳ lạ – vì sao người của bang phái Phong Vân vẫn chưa xuất hiện?
Phong Vân bang vốn nổi lên như diều gặp gió, chỉ trong ba ngày đã từ bang phái hạng chín vọt lên hạng sáu, cho thấy tiềm lực khủng khiếp. Lẽ ra tối thứ hai đã phải được chiêu mộ, nhưng đến nay cả bang lại đột ngột biến mất không dấu vết.
Chuyện này sao có thể không khiến người ta nghi ngờ?
Tuy vậy, những người nắm được nội tình thì lại cười nhạt:
"Bọn chúng động tới Bạch Quân, hiện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908676/chuong-213.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.