Nhị Bạch nhìn con thú kia, phản ứng đầu tiên là — đây chẳng phải một con sói trắng trợn mắt sao? Con “sói trắng trợn mắt” kia nhe răng nhếch miệng, hơi thở nồng nặc phà vào mặt khiến Nhị Bạch suýt nữa bị sặc.
Còn nữ tử mắt lục sắc thì hét lên gọi con “sói trắng trợn mắt” kia quay lại bám lấy Nhị Bạch. Nàng vốn đang định ngăn cản hành động của Vân Tranh, nhưng bất ngờ từ phía xa có một con chim đỏ khổng lồ lao tới, há miệng phun ra ngọn lửa dữ dội về phía nàng.
Phiêu Vũ Miên Miên
Ngọn lửa ấy mang theo khí tức đáng sợ khiến nàng buộc phải phòng thủ.
“Chi chi!” Nhị Bạch mừng rỡ reo lên, là Tam Phượng!
Tam Phượng kiêu ngạo liếc nhìn nữ tử mắt lục sắc một cái, rồi tiếp tục phun lửa về phía nàng.
Sắc mặt của nữ tử hơi khó coi. Sao cứ tới hết con này đến con khác vậy?
Linh thú Đông Châu đều khó chơi thế này sao?!
Nữ tử mắt lục sắc nhận ra con chim đỏ này rõ ràng cũng là đến để cản nàng. Nàng tức giận đến run người — hai con súc sinh vô dụng mà cũng dám phá hỏng đại kế của nàng!
Nàng giơ tay, chiếc vòng tay khắc phù văn màu vàng liền bay ra, một luồng ánh sáng lục rót vào trong đó. Chiếc vòng tay lập tức phóng to, tỏa ra uy áp nặng nề khiến người ta nghẹt thở.
“Hưu tư!”
Nàng cất giọng lanh lảnh, hai tay phất lên, chiếc vòng tay phù văn cực lớn lập tức xoay tròn bay về phía Tam Phượng, định dùng nó trói chặt linh thú
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908641/chuong-178.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.