Gai độc lao tới dồn dập, khiến Vân Tranh cũng cảm thấy chút áp lực.
Dù gì thì số lượng cũng quá nhiều, hơn nữa còn phải luôn cảnh giác không để bị gai độc của đàn ong xích vân đ.â.m trúng.
Vân Tranh thu hồi cây bút lông thon dài, thay bằng một cây trường thương bốc cháy rực lửa.
Khi cô vung trường thương lên, từ linh lực ngưng tụ thành ngọn lửa như nét mực, quét thẳng về phía đàn ong xích vân.
Ong xích vân rất sợ lửa.
Chỉ trong chớp mắt, đã có mấy con bị thiêu chết, vài con khác cũng bị thương nặng.
Du Mân thấy vậy, nheo mắt lại, trầm giọng nói: “Ong xích vân sợ lửa, dùng hỏa công!”
Phiêu Vũ Miên Miên
Tu sĩ phần lớn đều có thể ngưng tụ nguyên tố thuộc tính. Có người thiên về một loại nguyên tố nhất định, có người thì không.
Chỉ trong tích tắc, cả đội lập tức chuyển hóa linh lực thành hỏa thuộc tính, hóa thành ngọn lửa hừng hực tấn công đàn ong.
Lần này, đàn ong không còn khả năng “sống lại” nữa, khiến cả nhóm cũng thở phào nhẹ nhõm.
Lý Kiều Kiều bị gai độc đ.â.m trúng mu bàn tay, hét thảm một tiếng. Mu bàn tay trắng nõn nhanh chóng sưng lên, trông chẳng khác nào một chiếc bánh bao hấp.
Tay phải bị thương, giờ cô ta không thể cầm nổi kiếm. Cô cắn môi, lấy ra phù văn phòng hộ từng mua từ chỗ Vân Tranh để sử dụng.
Kích hoạt phù văn, một tầng ánh sáng mỏng trong suốt bao bọc lấy cô.
Cũng may, phạm vi bảo hộ vừa đủ che chắn cơ thể, nên có thể duy trì khoảng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908635/chuong-172.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.