Vân Tranh tức tối liếc mắt lườm hắn một cái, sau đó đi ngang qua và đạp cho một cú thật mạnh.
“A—!” Úc Thu mặt mày nhăn nhó vì đau.
Sững người vài giây, hắn vội ngẩng đầu nhìn theo, chỉ thấy đám người Vân Tranh đã đi xa.
“Này! Này—! Chờ ta với!” Úc Thu hối hả chạy đuổi theo.
________________________________________
Sân phòng số 666.
Sau khi đỡ Vân Tranh trở về viện, Nam Cung Thanh Thanh lập tức đóng cửa lớn, ngăn không cho ai vào.
“Ta xử lý vết thương giúp ngươi.”
“Được.” Vân Tranh gật đầu, rồi như sực nhớ ra điều gì, khẽ mím môi nhỏ giọng nói: “Có thể nhẹ tay chút không?”
Thấy đôi mắt tròn tròn lộ vẻ mong đợi của nàng, Nam Cung Thanh Thanh bật cười. Mới nãy trên lôi đài còn hùng hổ thế kia, đánh xong rồi mới biết đau à? “Vân Tranh, ngươi thật là…”
“Hử?” Vân Tranh nghi hoặc ngẩng đầu nhìn nàng.
Gặp ánh mắt trong trẻo của nàng, Nam Cung Thanh Thanh chợt nghẹn lời. Trong lòng âm thầm nghĩ: Ngươi đúng là có sức hút khó tả thật đấy.
Nàng khẽ lắc đầu, đỡ Vân Tranh ngồi xuống đệm, nhẹ giọng nói: “Không có gì, để ta rửa vết thương cho ngươi trước.”
Vân Tranh gật đầu.
Sau khi rửa sạch vết thương, Nam Cung Thanh Thanh rắc một ít thuốc ngoài da lên. Đau đến mức Vân Tranh nhe răng trợn mắt.
Băng bó đơn giản xong, nàng mới nhẹ tay buông ra.
Vân Tranh lấy một viên đan dược chữa thương cấp tám từ trong không gian trữ vật, nuốt xuống. Trong khoảnh khắc, vết thương đau nhức ngứa ngáy, rõ ràng là đang chậm rãi khép miệng.
Nhân cơ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908628/chuong-165.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.