Dạ Mị Hương một lần nữa đặt cược hai vạn linh thạch thượng phẩm vào trận đấu với Vân Tranh.
Trong trận khiêu chiến thứ hai, Dạ Mị Hương rõ ràng đã trở nên cẩn trọng hơn, luôn chú ý từng cử động của Vân Tranh.
Lần này, Vân Tranh giơ tay lên, ngọn thương rực cháy dừng lại trong lòng bàn tay nàng, năm ngón tay siết nhẹ, điều chỉnh hướng đi của ngọn thương.
Mũi thương thẳng tắp chỉ về phía Dạ Mị Hương!
Dạ Mị Hương thấy đối phương cuối cùng cũng nghiêm túc xuất thủ, trong lòng không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
"Vân Tranh! Ta sẽ không để ngươi lợi dụng ta thêm lần nào nữa!" Dạ Mị Hương giận dữ hét lên.
Vừa dứt lời, nàng liền vung roi sắt, quất mạnh về phía Vân Tranh. Roi mang theo gió mạnh và tia chớp, hội tụ sức mạnh của Linh Tông nhị giai – không thể xem thường.
Vân Tranh lùi nửa bước, chuyển thế thủ, trường thương đ.â.m thẳng xuyên qua không khí, va chạm với roi sắt của Dạ Mị Hương.
“Chát!”
“Chát!”
Tiếng va chạm vang lên chói tai khi roi sắt và trường thương đan chéo vào nhau.
Hổ khẩu Vân Tranh tê rần, luồng điện nhỏ tê dại lan ra từ điểm tiếp xúc.
Đây là công kích mang thuộc tính lôi điện.
Nhưng nàng không hề sợ lôi.
Ánh mắt Vân Tranh nghiêm lại, thân hình bỗng vọt lên, khoảng cách giữa hai người rút ngắn đáng kể.
Cảm nhận được nguy hiểm bất chợt, Dạ Mị Hương lập tức rút roi sắt đang quấn lấy thương, rồi lại quất thẳng về phía mặt Vân Tranh không chút nương tay.
Nàng căm ghét khuôn mặt kia.
Hoặc đúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908626/chuong-163.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.