Ngày Vân Tranh rời khỏi đáy vực Thủy Cốc.
Điều khiến nàng bất ngờ là, Nam Cung Thanh Thanh, Yến Trầm, Chung Ly Vô Uyên, Mộ Dận, thậm chí cả Úc Thu và Mạc Tinh đều đến đón nàng.
Vân Tranh: “……”
Cảm giác... như vừa ra tù vậy.
Tâm trạng có chút kỳ quặc.
Nhìn thấy Vân Tranh không bị thương nặng trong thời gian ở đáy vực, mấy người cùng thở phào nhẹ nhõm.
“Lâu rồi không gặp.” Vân Tranh chủ động chào hỏi.
Úc Thu châm chọc nói với vẻ giễu cợt: “Đúng là lâu thật. Không ngờ ngày thứ hai nhập học đã chui xuống đáy vực Thủy Cốc rồi.”
Mạc Tinh đột nhiên dùng khuỷu tay thúc mạnh vào Úc Thu, khiến mặt hắn tái mét.
Úc Thu đau đến méo cả mặt: “Ngươi định ám sát ta đấy à!”
Phiêu Vũ Miên Miên
Mạc Tinh bình thản nói: “Sẩy chân.”
Mộ Dận nhìn mấy người bọn họ, lại nhìn sang Vân Tranh, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác mất mát. Thì ra A Tranh đã có nhiều bạn bè như vậy…
Vậy… nàng có còn để tâm đến mình nữa không? Vân Tranh bước lên, xoa mạnh đầu Mộ Dận. Tóc hắn buộc đầy b.í.m nhỏ, thật ra xoa vào thấy khá thô ráp, không thoải mái chút nào. Nhưng nét mặt rầu rĩ ỉu xìu của hắn lại khiến người ta không đành lòng.
Vậy thì… xoa một chút để an ủi hắn vậy.
Khóc nhè… trông xấu lắm.
Vân Tranh cười nói: “A Dận, giờ đã lên tới cao nhất giai rồi, xem ra mười ngày qua tu luyện không tệ ha.”
Mộ Dận bỗng ngẩng đầu nhìn Vân Tranh. Nhìn nụ cười tươi rói của nàng, cảm giác mất mát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908621/chuong-158.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.