Nam Cung Thanh Thanh dìu Vân Tranh về phòng rồi cẩn thận đắp chăn cho nàng. Sau đó, nàng cũng quay về phòng nghỉ ngơi. Dù sao thì nàng cũng đã kiệt sức.
Trong sân viện, có người nằm gục thành hình chữ X, cũng có kẻ đang say xỉn phát điên.
“Thế nào gọi là kiếm ý? Kiếm ý chính là lòng ta, tâm ta hướng về đâu, kiếm sẽ chỉ nơi đó!”
Một nam tử mặc tuyết y, phong thần tuấn tú, vung tay lên làm như đang nắm lấy chuôi kiếm, chỉ là——
Tay hắn trống trơn.
Bước chân lảo đảo, loạng choạng, tay không ngừng vung lên.
“Giết! Giết hết tụi bay!” – Hắn đột nhiên gào lên.
Sân bên cạnh, tân sinh nghe tiếng động, còn tưởng xảy ra chuyện gì nên nhao nhao mở cửa ra xem.
Kết quả, chẳng thấy gì.
Một nam sinh mặc thanh y thuộc ký túc xá Nam Cung, nhận ra bạn cùng phòng – Mạc Tinh – vẫn chưa về, không khỏi thấy kỳ quái.
Sao giờ này vẫn chưa về? Hương rượu trong gió lúc nãy cũng dần phai.
Nam Cung quân trạch quyết định nửa đêm ghé qua sân số 666.
Khi hắn đứng trên tường sân, ánh mắt lập tức sững lại.
Hắn hít mạnh một hơi lạnh.
Mấy thiên chi kiêu tử nổi danh đều nằm bẹp dưới đất, bất tỉnh nhân sự.
Mạc Tinh ôm vò rượu ngủ dưới đất, Yến Trầm nằm ngủ bên cửa, Chung Ly Vô Uyên nằm trên ghế đá, Phong Hành Lan gục giữa sân, còn Úc Thu thì quần áo xộc xệch rơi rớt ở góc sân…
Ai mà ngờ được, những thiên tài vang danh Đông Châu lại có ngày uống say mềm, nằm ngủ đầy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908616/chuong-153.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.