Trước ánh mắt sững sờ nghi hoặc của mọi người, Vân Tranh chậm rãi lên tiếng:
“Nếu ta nói chuyện này không liên quan gì đến ta, các ngươi tin không?”
Mọi người: “……”
Nói thật, chẳng ai trong số họ tin cả.
Không phải vì lý do gì khác, mà là vì tác phong của cô trong mấy ngày gần đây khiến người ta không thể không nghi ngờ. Rất nhiều chuyện tưởng chừng không thể xảy ra, đến tay Vân Tranh thì lại dễ như trở bàn tay.
Người khác thử nghiệm không sao, đến lượt cô là nổ tung.
Vân Tranh thấy mình thật oan. Khối tinh thạch thiên phú đó trông đã biết là quý giá, nếu phải bồi thường… nghĩ thôi đã thấy đau lòng.
Cô không muốn bồi tiền chút nào!
Đột nhiên, cô ngẩng đầu nhìn về phía các đạo sư, ánh mắt lấp lánh:
“Đạo sư, ta muốn chứng minh sự trong sạch của mình.”
Dù tinh thạch thiên phú vô cùng trân quý, nhưng với nền tảng vững chắc của Thánh Viện thì vẫn có một lượng dự trữ nhất định.
Đám đạo sư thoáng do dự. Đúng lúc đó, một âm thanh vang lên trong đầu họ:
“Đưa nàng thử lại.”
Giọng nói của viện trưởng Tống Cực!
Đồng tử các đạo sư đồng loạt co lại.
Ngay sau đó, một vị đạo sư lấy từ không gian chứa đồ ra một khối tinh thạch thiên phú y hệt như khối vừa rồi.
“Ngươi lại đây, thử lại lần nữa.” – đạo sư kia gọi Vân Tranh.
Cô gật đầu, bước lên phía trước.
Cùng lúc đó, mọi người cũng đồng loạt lùi lại mấy bước, sợ lát nữa nếu lại nổ thì bị vạ lây.
Khóe miệng Vân Tranh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908612/chuong-149.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.