Trong lúc chờ đợi, Vân Tranh lấy từ không gian trữ vật ra một chiếc ghế nhỏ, tiêu sái ngồi xuống, một tay chống cằm, vẻ mặt nhàn nhạt như không mấy hứng thú, lặng lẽ đợi những người khác leo lên núi.
Ngồi một lát, vẫn chưa có ai xuất hiện.
Vân Tranh cảm thấy hơi khát, liền lấy ra một quả linh quả đỏ mọng, căng đầy nước từ sao phượng.
Vừa ăn linh quả, nàng vừa thong thả nhìn xuống bên dưới.
Rắc! Một tiếng cắn vang lên giòn tan.
Nhóm lão sinh: “……”
Ngươi không thể biểu hiện chút gì là khẩn trương sao?!
Khoảng mười lăm phút sau, Phong Hành Lan quần áo có chút xộc xệch, bò lên được đến đỉnh. Vừa nhìn thấy Vân Tranh, hắn rõ ràng hơi khựng lại.
Hắn vội vàng kéo lại phần áo bị xộc, che đi xương quai xanh lộ ra, tựa như sợ Vân Tranh nhìn trúng nhan sắc của mình vậy.
Vân Tranh lập tức cảm thấy quả linh quả trong tay... hết ngon.
Lúc này, Phong Hành Lan đã khôi phục vẻ mặt lạnh nhạt như thường, hơi cúi đầu nói với nàng:
“Xin hỏi ngươi leo lên từ khi nào?”
Vân Tranh cắn thêm một miếng linh quả, mỉm cười:
“Mới vừa tới không lâu.”
“Nghe nói ngươi là toàn tu?”
“Cũng không hẳn là hoàn toàn.”
“Vân Tranh đồng môn, có thời gian có thể ước chiến một trận trên lôi đài.”
Vừa nghe hai chữ ‘đồng môn’, trong lòng Vân Tranh thoáng dâng lên một cảm giác kỳ lạ.
Ước chiến lôi đài?!
Không lẽ hắn định khiêu chiến mình? Với tu vi cao như vậy lại đi bắt nạt tân sinh, có phải hơi quá không? Vân Tranh suy nghĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908609/chuong-146.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.