Nhóm thiên kiêu thấy Vân Tranh triệu hồi ra hai cây kim rìu cao bằng người lớn, không nhịn được mà nuốt nước miếng.
Hai cây rìu vàng óng ánh ấy được Vân Tranh – người trông mềm mại đáng yêu – cầm trong tay, lại toát ra cảm giác quỷ dị và kỳ lạ, tạo nên một sự đối lập mạnh mẽ.
Nam tử mặc áo gấm thấy thế, đồng tử co rút, ra vẻ cậy thế hù dọa:
“Ngươi... ngươi muốn làm gì? Đây là trước cổng Thánh Viện! Ngươi dám làm loạn ở đây, Thánh Viện nhất định sẽ hủy danh ngạch của ngươi!”
Vân Tranh mặt lạnh, không nói hai lời, giơ rìu c.h.é.m thẳng về phía hắn.
“Phanh!”
Một tiếng nổ vang dội, bụi đất bay mù mịt.
Chỉ thấy nam tử áo gấm nghiến răng nghiến lợi, gồng mình dùng kiếm đỡ lấy nhát rìu ấy. Gân xanh trên cổ nổi lên, mặt đỏ gay gắt vì gắng sức.
Vân Tranh khẽ nhíu mày, tay lại tăng thêm vài phần lực.
“Rắc rắc...”
Tiếng kiếm gãy vang lên, ánh mắt nam tử mở lớn không thể tin được.
Chưa kịp phản ứng, lưỡi rìu mang theo trận gió lớn đã bổ thẳng xuống đầu hắn. Trong lúc nguy cấp, hắn hét lên:
“Sơ Nguyệt! Cứu ta!”
Trong đám người, Lâu Sơ Nguyệt nghiến răng trừng mắt nhìn Vân Tranh, rồi nhẹ nhàng điểm chân bay lên, ném về phía Vân Tranh một tấm phù văn khóa linh cấp sáu.
“Vân Tranh! Đủ rồi! Đừng gây chuyện nữa!” – Lâu Sơ Nguyệt ra vẻ chính nghĩa quát lớn.
Vân Tranh vung tay, nhẹ nhàng dùng một nhát rìu c.h.é.m nát tấm phù văn ấy.
Tấm phù văn chưa kịp phát huy tác dụng đã bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908603/chuong-140.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.