Tống Cực nghe câu nói đó, trong lòng khẽ giật mình, hơi chột dạ, nhưng vẻ ngoài vẫn giữ vững bình tĩnh, trầm giọng đáp:
“Là mấy ngày gần đây thôi. Thân phận của người đó hơi đặc biệt, viện trưởng vẫn chưa thông báo chính thức với các ngươi.”
Thân phận của Đế Tôn đại nhân, ông nào dám nói bừa! Ban đầu cứ tưởng Đế Tôn đại nhân đến Thánh Viện là để chọn nhân tài đưa sang Trung Linh Châu phát triển…
Ai ngờ, hóa ra là vì tiểu nha đầu Vân Tranh kia!
Bảo sao Vân Tranh lại xuất sắc đến thế, chắc chắn là được Đế Tôn đại nhân bồi dưỡng từ trước!
Ông vốn nghĩ rằng Đế Tôn đại nhân sau này sẽ không kết bạn lữ, hoặc nếu có thì cũng là kiểu nữ tử dịu dàng ôn nhu. Nào ngờ, người mà Đế Tôn đại nhân để mắt lại là một thiếu nữ bướng bỉnh và quái dị như vậy.
Thật là tính sai nước cờ.
________________________________________
Trong sân.
Dung Thước vừa cùng Vân Tranh trở về thì đã bị nàng kéo thẳng vào phòng.
Thanh Phong và Giang Dịch Thần căn bản không hề phát hiện họ đã quay lại.
Nàng ép vị Đế Tôn đại nhân cao lớn ngồi xuống mép giường, rồi hỏi:
“A Thước, sao lần này ngươi lại ra tay giúp ta giải quyết đám ‘đuôi nhỏ’ kia? Trước kia đâu có thế, lúc nào ngươi cũng bắt ta tự lực cánh sinh.”
Lúc còn ở Như Diễm Chi Sâm hay dãy núi Nhật Bất Lạc, hắn huấn luyện nàng cực kỳ khắc nghiệt, m.á.u lạnh vô tình, không hề có chút nhân nhượng nào.
Hắn luôn đề cao tư tưởng “cường giả vi tôn”, không dễ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908601/chuong-138.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.