Suốt năm ngày liên tiếp, Vân Tranh hành động hoàn toàn theo ý mình.
Gặp nhiệm vụ thì làm.
Bị người khác cướp viên cầu nhỏ, nàng liền đoạt lại.
Vì nàng ra tay quá mạnh hoặc hành xử quá mức cứng rắn, khiến đám thiếu niên thiếu nữ trong Tuyết Cảnh vừa thấy nàng liền vội vàng tránh né.
Vào ngày thứ ba, thứ hạng của Vân Tranh trên bảng tích điểm bị Phong Hành Lan vượt qua, hiện tại đã rớt xuống hạng tám.
Còn Mộ Dận – tên tiểu tử kia – cũng bằng thực lực bản thân, gom được hai vạn điểm, xếp hạng thứ mười bảy.
Tuy nhiên, đến giờ Vân Tranh và Mộ Dận vẫn chưa có cơ hội gặp mặt.
Năm sáu ngày trôi qua, số người trong Tuyết Cảnh đã giảm hơn một nửa, chỉ còn hơn hai trăm người.
Ba cảnh còn lại cũng không khá hơn, số người còn lại đều giảm xuống dưới một nửa.
Toàn bộ bí cảnh giờ chỉ còn chưa đầy tám trăm người.
Lúc này—
Vân Tranh đang định khám phá một hang tuyết nhỏ thì mặt đất trong Tuyết Cảnh bỗng rung chuyển, một luồng sáng trắng lóe lên rồi lập tức đưa nàng dịch chuyển ra ngoài.
Khi định thần lại, Vân Tranh phát hiện xung quanh đâu đâu cũng toàn là người.
Tất cả các thiên tài đều ngơ ngác nhìn nhau, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Không chỉ người trong Tuyết Cảnh bị đưa ra, mà người ở Xuân Cảnh, Hạ Cảnh và Thu Cảnh cũng đồng loạt xuất hiện – thậm chí còn tụ tập tại cùng một nơi.
Nếu đoán không lầm, nơi này chính là trung tâm của bí cảnh!
Sao lại bị dịch chuyển hết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908597/chuong-134.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.