Trước mắt có hai nhóm người đang giao chiến, dường như đang tranh giành một quả cầu nhỏ.
Vân Tranh dừng bước, ánh mắt dõi lên sườn núi hoang mọc đầy cỏ dại phía xa, chăm chú nhìn.
Mộ Dận thấy Vân Tranh đứng yên bất động, liền quay lại đứng cạnh nàng, khó hiểu hỏi:
“Sao thế?”
Nói chưa dứt câu, hắn như chợt nghĩ ra điều gì, liền vỗ ngực, mặt mày non nớt nghiêm túc nói:
“Đừng sợ! Có Mộ gia ta ở đây bảo vệ, nhất định không để ngươi bị loại đâu!”
“Tránh ra!”
Vân Tranh quát khẽ một tiếng.
“Hả?” Mộ Dận còn chưa kịp phản ứng thì đã bị nàng kéo mạnh sang một bên.
Chỉ trong tích tắc, một mùi tanh nồng nặc phả đến—cũng chính lúc đó, trên bãi cỏ phía xa bỗng vang lên tiếng hét thảm thiết dồn dập.
Mộ Dận vừa được kéo ra khỏi vị trí cũ, cúi đầu nhìn lại, liền thấy nơi mình vừa đứng giờ đã bị phủ kín bởi một lớp chất độc sền sệt màu đen.
Ngẩng đầu nhìn xung quanh, hắn lập tức trợn mắt há mồm—trên thảm cỏ đầy rẫy rắn độc to lớn, mỗi con đều to như cột nhà, cơ thể đen sì sì, ánh mắt đỏ lòm đầy hung tợn.
Là Hắc Vân Xích Xà!
Mỗi con đều có tu vi cửu giai, tương đương với Linh Hoàng trung giai ở nhân loại!
Chỉ nhìn sơ qua cũng phải hơn ba mươi con!
“Chỗ này là điểm nhiệm vụ, có thể kiếm điểm tích lũy! Mộ Dận, chúng ta chiến một trận ra trò đi!”
Vân Tranh nhìn đám rắn độc như nhìn thấy kho báu, hai mắt sáng rỡ.
Mộ Dận nhìn biểu cảm phấn khích
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908580/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.