Tiểu thái giám không dám manh động nữa, bởi vì bàn tay hắn đau buốt như kim châm, khiến đầu óc lập tức tỉnh táo lại.
Kẻ vô dụng kia rõ ràng không có linh lực, vậy mà có thể liên tục phản công.
Quá kỳ lạ, quá khó hiểu!
Tiểu thái giám định rút lui, tạm thời bỏ qua chuyện ám sát Vân Tranh.
Nhưng ngay khi hắn vừa nhấc chân, một chiếc bút lông dài mảnh đã xuyên thẳng qua bắp chân hắn.
“Vút ——”
“A!” Hắn hét lên đau đớn, hai mắt căm hận tột độ trừng về phía Vân Tranh.
Vân Tranh lại thản nhiên cười hỏi:
“Bổn tiểu thư có cho ngươi đi không?”
Tiểu thái giám mặt mày vặn vẹo, gào lên:
“Ngươi không phải là phế vật kia sao? Rốt cuộc ngươi là ai? Giả làm một kẻ vô dụng, ngươi được lợi gì?”
Vân Tranh không đáp, chỉ từng bước tiến tới. Dù cô vẫn đang cười, nhưng lại khiến người ta có cảm giác ớn lạnh sống lưng, áp lực tỏa ra ngột ngạt như muốn bóp nghẹt không khí.
Tiểu thái giám bất giác kéo chân bị thương, lùi về sau mấy bước.
Đột nhiên, ánh bạc lạnh lóe lên, một ngọn thương lửa bén nhọn chỉa thẳng vào cổ hắn.
Vân Tranh trầm giọng hỏi:
“Nói, ai phái ngươi đến?”
Tiểu thái giám nhìn chằm chằm mũi thương kề sát cổ, lạnh lùng cười nhạt:
“Ngươi nghĩ ta sẽ nói à? Mơ đi! Có bản lĩnh thì g.i.ế.c ta đi!”
“Keng ——”
Ngay lúc đó, đầu thương khẽ chạm vào gương mặt hắn, lột xuống một lớp mặt nạ da người, rơi xuống đất.
Gương mặt giả ngây ngô của tiểu thái giám biến thành một gương mặt già
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908545/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.