Số lượng rắn độc dày đặc đến mức không thể đếm xuể, trông thật kinh khủng!
Vân Tranh định để Dung Thước quay về không gian Phượng Sao, nhưng nếu bây giờ đột nhiên biến mất một người, chắc chắn những kẻ xung quanh sẽ nghi ngờ nàng có pháp bảo hộ thân.
Đến lúc đó, rắc rối sẽ càng chồng chất.
Nàng lấy ra một xấp bùa chú màu trắng từ không gian trữ vật, đưa cho Dung Thước, dặn dò:
“Cầm lấy. Nếu có rắn độc lại gần, truyền linh lực vào những bùa này!”
Dung Thước ngoan ngoãn gật đầu.
“A Thước, chờ ta.”
“Ta sẽ chờ, nương tử à.” – hắn đáp, không quên nở nụ cười dịu dàng.
Vân Tranh nhìn hắn, trong đáy mắt thoáng hiện lên ánh đỏ yêu dị.
Nàng vỗ nhẹ lên đầu Nhị Bạch, hỏi: “Muốn cùng ta chiến đấu không? Nhưng bây giờ không thể biến hình thành chiến đấu được đâu.”
“Chi chi!” – Nó đáp liền, rõ ràng là rất muốn!
Nhị Bạch cuối cùng cũng đợi được ngày cùng chủ nhân chiến đấu kề vai sát cánh, sao có thể không vui cho được? Vân Tranh khẽ cong môi, đảo mắt nhìn quanh, thấy mọi người đều đang sững sờ chưa hành động gì, nàng cất cao giọng:
“Phải tiêu diệt hết lũ này, chúng ta mới có đường sống!”
“Phải đó! Có gì ghê gớm, chỉ là một đám lươn con thôi mà! Đốt sạch nó rồi nghiền thành bùn là xong!” – một thiếu niên tầm 13-14 tuổi lớn tiếng hô vang.
Nghe vậy, Vân Tranh hơi kinh ngạc, đưa mắt nhìn về phía phát ra tiếng nói.
Hai người chạm mắt nhau. Thiếu niên kia vóc dáng thanh tú, dáng vẻ ngông nghênh,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908531/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.