Dung Thước ngốc nghếch đối diện với nàng, sau đó bất ngờ gật đầu, nghiêm túc cam đoan:
“Về sau ta sẽ không bắt nạt hắn nữa.”
Thanh Phong đứng bên cạnh nhìn hai người bọn họ tương tác, dù có ngốc đến đâu cũng cảm thấy có điều gì đó rất khác thường.
Thái độ nói chuyện của Đế Tôn, cả cách xưng hô của hắn, đều không giống chút nào với vị Đế Tôn uy nghiêm mà hắn từng biết!
Trong lòng Thanh Phong dâng lên một nỗi bất an.
Vân Tranh nhìn sang Thanh Phong, nhẹ giọng giải thích:
“Thanh Phong, đúng như ngươi thấy, thật ra từ hai tháng trước, Đế Tôn của các ngươi đã tái phát vết thương cũ rồi bất ngờ mất trí nhớ... Bây giờ trí tuệ của hắn chỉ tương đương một đứa trẻ vài tuổi thôi.”
Thanh Phong sững người, quay phắt sang nhìn Dung Thước.
Ánh mắt Dung Thước vẫn luôn dõi theo Vân Tranh, tay còn đang nghịch mấy sợi tóc đen của nàng, trông rất thân mật.
“Đế Tôn...” Thanh Phong khó tin, lẩm bẩm.
Ngay sau đó, gương mặt hắn trở nên vặn vẹo, hai tay siết chặt, ánh mắt hung dữ nhìn chằm chằm vào Vân Tranh, gân xanh nổi rõ trên cổ, trông cực kỳ đáng sợ.
“Sao ngươi không nói sớm cho ta biết? Giấu giếm suốt hai tháng là sao? Rốt cuộc ngươi có mưu đồ gì? Lại còn để Đế Tôn gọi ngươi là nương tử? Ngươi không biết xấu hổ à?”
Lời hắn đầy giận dữ, đổ hết tội lỗi lên đầu Vân Tranh, thậm chí còn nghi ngờ nàng có ý đồ xấu.
“Ngươi dám hung dữ với nương tử? Đồ người xấu!”
Dung Thước ngốc nổi giận, lập
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908529/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.