— —
Hiện tại, không ít người đang hối hận đến tím ruột.
Sao lúc đó lại đi nghe lời xúi giục của gã đàn ông thấp bé kia, rồi xông vào tấn công cô gái nhỏ này... Còn cả gã đàn ông áo bào nữa...
“Tha cho chúng tôi đi, chúng tôi chỉ là bị lời đồn làm mờ mắt nên mới ra tay với cô!”
“Đúng vậy, đúng vậy! Không phải chúng tôi cố ý, chúng tôi xin lỗi, thật lòng xin lỗi!”
“Cô bé à, người lớn không chấp trẻ con, bỏ qua cho chúng tôi lần này đi...”
Đám người túm năm tụm ba đùn đẩy trách nhiệm, ai cũng miệng năm miệng mười nói không cố ý, tưởng rằng như vậy là có thể xí xoá chuyện vừa xảy ra? Không đời nào!
“Keng ——!”
Vân Tranh giơ cây trường thương đang bốc lửa lên, chỉ thẳng vào bọn họ, lạnh giọng:
“Lúc nãy ta đã nói rồi, chỉ khi nào đánh thắng được ta thì các ngươi mới có thể rời đi. Nếu không... thì hãy chuẩn bị tinh thần bị ta và bầy linh thú vây công!”
Mồ hôi lạnh lập tức túa ra trên trán từng người.
Nhìn bầy linh thú đông đúc xung quanh, ai nấy đều sợ đến hoảng loạn.
Bọn họ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc hợp sức đánh bại cô ta. Chứ chẳng ai ngu đến mức để bị cả bầy linh thú vây đánh mà còn sống sót!
Tên cầm đầu lên tiếng:
“Chúng tôi chấp nhận giao đấu với cô, nhưng cô không được điều khiển linh thú đánh lén từ sau lưng! Và nếu không đánh lại, cũng không được gọi đàn thú hỗ trợ!”
Vân Tranh cười khẩy:
“Các ngươi nghĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908527/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.