"Dung Thước!"
Vân Tranh theo bản năng muốn đẩy người trước mặt ra, vì khoảng cách giữa hai người thực sự quá gần, mà hắn lại còn cúi mặt sát tới.
"Nương tử, ta muốn hôn hôn nàng." Dung Thước ôm nàng thật chặt, sức hắn quá mạnh khiến nàng căn bản không thể giãy ra!
Nhìn đôi môi mỏng kia đang tiến sát môi mình, Vân Tranh lập tức nghiêng đầu né tránh, kết quả... hắn lại hôn trúng má nàng.
"Dung Thước! Đồ khốn!"
Vân Tranh vận dụng linh lực định đẩy hắn ra, đồng thời đầu gối cũng hơi cong lại, tung cú đá nhắm thẳng chỗ hiểm!
Có lẽ do bản năng phản xạ, Dung Thước tránh được.
Cả người hắn lăn ra khỏi chăn, ngồi bật dậy, gương mặt tuấn tú đầy tủi thân, môi mím chặt, ánh mắt sâu thẳm u oán nhìn nàng chằm chằm.
"Nương tử, sao nàng lại đánh ta? Ta làm gì sai à?"
Nghe vậy, Vân Tranh ngước mắt nhìn hắn, phát hiện khí chất hắn giờ đây đã khác hẳn — từ cao quý, lạnh lùng lại hóa thành một… tên ngốc? Đừng nói là… hắn bị thương đầu rồi mất trí nhớ, biến thành ngốc thật chứ?!
Sự thật đúng là vậy!
Ngốc tử Dung Thước đột nhiên nhìn thấy một con bướm màu lam đang bay gần đó, liền vui vẻ chỉ tay về phía con bướm đang lượn giữa không trung:
"Nương tử, chúng ta đi bắt bướm đi! Bướm bay bay~"
Hắn cao lớn đứng dậy, tay vỗ bôm bốp như trẻ con, rồi làm ra vài động tác chẳng giống người trưởng thành chút nào.
"Bướm bay bay~ Nương tử, ta cũng biết bay như bướm nè!"
Nói xong, hắn dang hai tay,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908524/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.