Sau khi từ biệt Yến Trầm và mọi người, Vân Tranh nhanh chóng rời đi, trong lòng chỉ có một mục tiêu – tìm ra nơi Dung Thước đang ở.
Trên đường đi, nàng thỉnh thoảng chạm trán vài con linh thú, mà những con linh thú về sau nàng gặp phải lại càng lúc càng mạnh. Trong quá trình rèn luyện, Vân Tranh dần lấy lại được cảm giác chiến đấu, càng đánh càng hăng, thể lực cũng nhờ đó mà dần nâng cao – điều này khiến nàng vô cùng hài lòng.
Nửa ngày sau, nàng cuối cùng cũng băng qua được khu vực đầm lầy, tiến đến một bờ hồ tràn ngập sương mù, lá sen xanh mướt trải rộng mặt hồ, điểm xuyết những bông sen nở rộ rực rỡ.
Ngay bên hồ, có một bóng người cao lớn khoác y bào đen đang đứng lặng, đưa lưng về phía nàng.
“Dung…” Vân Tranh theo bản năng gọi tên hắn, nhưng lập tức nhận ra không nên, liền đổi lại: “Sư phụ.”
“Lại đây.” Giọng nói trầm thấp vang lên, tựa như có dòng điện lướt qua tim nàng khiến toàn thân tê rần.
Nghe thấy giọng hắn, Vân Tranh không khỏi nghĩ thầm: Giọng của hắn… thật sự rất dễ nghe.
Nàng bước lại gần, cho đến khi đứng sóng vai với Dung Thước mới dừng lại, nghiêng đầu ngước nhìn hắn:
“Sư phụ.”
Dung Thước hơi nghiêng đầu liếc nàng một cái, thấy nàng đứng cạnh mình, không hề có chút dáng vẻ rụt rè hay cung kính của một đồ đệ. Trong lòng hắn không khỏi trào dâng cảm xúc khó tả, chẳng rõ là vui hay buồn…
Dung Thước nói: “Hôm nay ngươi cứ nghỉ ngơi trước. Bắt đầu từ mai, huấn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908522/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.