“Lúc đó ngươi không tận mắt nhìn thấy đâu, lão giả kia một mình quét sạch cả đội quân, đánh tan đám kiến khổng lồ kia. Ta với Tiểu Vân định xông vào giúp mà cũng không chen nổi vào.”
Yến Trầm vừa kể vừa thở dài, giọng nói mang theo sự tiếc nuối sâu sắc.
Chung Ly Vô Uyên nhìn vẻ mặt của hắn khi nói mấy lời này, ánh mắt khẽ lóe lên, trong lòng cũng đã có suy tính.
Tiểu Vân muội muội? Lão giả thần bí?
Khóe miệng Chung Ly Vô Uyên hơi cong lên, nhưng rất nhanh đã thu lại, anh vỗ nhẹ vai Yến Trầm, dùng giọng điệu như người từng trải sống sót sau tai nạn:
“Miễn là hai người không sao là được rồi.”
Dứt lời, anh quay sang nhìn Vân Tranh đang ngồi tựa gốc cây, hỏi thăm:
“Tiểu Vân làm sao vậy?”
Nghe vậy, vẻ mặt Yến Trầm vẫn bình tĩnh, nhưng trong lòng thì không khỏi khẩn trương.
“Vô Uyên, ta bị rắn độc cắn một cái, cả người tê mỏi, tạm thời chưa đứng dậy nổi.” – Vân Tranh ngẩng đầu trả lời.
Giọng nói trong trẻo mà lạnh nhạt của nàng khiến Chung Ly Vô Uyên hơi nhướng mày ngạc nhiên. Anh vốn nghĩ nàng là kiểu tiểu thư yếu đuối nũng nịu, không ngờ...
“Chung Ly công tử.”
Một giọng nói trầm ổn lạnh lùng vang lên phía sau.
Chung Ly Vô Uyên quay đầu, thấy Sở Duẫn Hành và đoàn người đi cùng – còn có một nhóm lính đánh thuê.
“Vô Uyên, bọn họ là ai?” – Yến Trầm nhíu mày, khẽ huých khuỷu tay vào Chung Ly Vô Uyên, ý bảo hỏi.
Chưa kịp để Chung Ly Vô Uyên trả lời, Sở Duẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908520/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.