Sở Duẫn Hành đứng sững tại chỗ, hoàn toàn đờ người.
Vân Tranh xoay bút lông dài giữa những ngón tay thon mảnh, thần sắc uể oải, giọng điệu như chẳng thèm bận tâm:
“Sở Duẫn Hành, đây là vương phủ, cho phép ngươi ăn nói hồ đồ sao?”
Cô cười nhạt, tiếp lời:
“Hơn nữa, ở đây có ai thấy Phúc bá định ám sát ngươi chưa? Nếu ngươi cứ khăng khăng báo chuyện này lên Hoàng thượng, xem thử Hoàng thượng có cho ngươi tội khi quân không?”
Sở Duẫn Hành nhìn chằm chằm khuôn mặt xinh đẹp không chút tì vết của cô, đôi mày liễu khẽ cong, giữa trán toát lên vẻ ung dung tự tin. Tay cô khẽ nhấc, khí chất như mang theo nét hiện đại.
Một tháng không gặp, sao cái phế vật này lại như lột xác vậy? Quan trọng hơn, sao cô ta lại trở nên miệng lưỡi sắc bén?
Trước kia, cô lúc nào cũng cúi đầu rụt rè, luôn luôn gật gù nghe theo, khiến người khác nhìn mà chỉ thấy phiền.
“Ngươi chẳng phải đang ngủ sao? Hay vương phủ các ngươi đều định giở trò lừa gạt bổn hoàng tử?” Sở Duẫn Hành nhíu mày, ánh mắt không vui.
“Tiểu tiểu thư…” Lâm Phúc nhìn về phía Vân Tranh, khẽ mở miệng như muốn nói gì đó, nhưng bị cô ngăn lại.
Vân Tranh hơi dừng tay, ngẩng đầu nhìn Sở Duẫn Hành như nhìn một vật lạ, mỉm cười đáp:
“Bổn tiểu thư quả thật đang ngủ trưa, chỉ là trong lúc mơ màng, không ngờ lại bị tiếng chó sủa trong phủ đánh thức.”
Giọng điệu cô mang theo vẻ giễu cợt rõ ràng.
Phiêu Vũ Miên Miên
“Bổn hoàng tử chưa từng nghe trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908512/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.