Trưởng lão Hồ nhìn thấy lá phù văn màu vàng sậm trong tay nàng, đôi mắt lập tức sáng rực.
“Cái này… đây là…”
Vân Tranh ngẩng đầu nhìn ông, trên mặt mang theo vẻ áy náy, nói:
“Thật ngại quá, lúc trước tôi nói dối một chút. Thực ra tôi còn giữ mười lá phù văn tam phẩm, trong đó có cả phù bạo liệt, phù ẩn thân và phù dẫn lôi.”
“Lúc đó tôi không nói là vì sư phụ không cho phép tôi công khai mang theo nhiều phù văn tam phẩm như vậy. Dù sao ông ấy cũng sợ tôi thực lực còn yếu, nếu bị kẻ khác dòm ngó thì nguy hiểm.”
Trưởng lão Hồ cố gắng đè nén sự kích động trong lòng, lấy lại bình tĩnh, hỏi:
“Vậy tại sao giờ công tử lại lấy ra?”
Vân Tranh mỉm cười, nhẹ nhàng đáp:
“Hẳn là trưởng lão cũng biết tôi vừa đấu giá thành công một con thánh thú. Nhưng tiếc là tôi mang không đủ linh thạch theo người, nên muốn đề xuất với quý đấu giá hội một thương vụ lớn.”
Thực ra, ngay khoảnh khắc nàng rút ra chồng phù văn kia, trong lòng trưởng lão Hồ đã mơ hồ đoán được đôi phần. Nay nghe nàng giải thích, trong lòng ông càng thêm phấn chấn, tinh thần rạo rực.
Nếu có thể đấu giá chồng phù văn tam phẩm này, chắc chắn sẽ gây nên chấn động lớn, giúp nâng cao danh tiếng của Linh Thiên đấu giá hội ở Đại Sở Quốc. Dù gì thì trong các quốc gia tầm trung, phù văn tam phẩm cũng thuộc hàng hiếm có, cực kỳ trân quý.
Trưởng lão Hồ bật cười sảng khoái, đến cả những nếp nhăn bên khóe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908502/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.