Tác giả: Miêu Miêu Đại Nhân
Nguyệt Quý nhìn tiểu thư nhà mình với vẻ mặt đầy tự tin và kiêu hãnh, trong lòng vừa vui mừng lại vừa lo lắng.
Nàng chỉ biết cười khổ, thầm nghĩ: Tiểu thư lấy đâu ra linh thạch vậy? Bình thường chỉ dùng bạc với hoàng kim, có thấy nàng xin Vương gia linh thạch bao giờ đâu...
Nguyệt Quý do dự, định khuyên Vân Tranh đừng tới Bách Thảo Đường nữa.
Nhưng Vân Tranh đã cất bước đi thẳng ra đường lớn, không cho nàng cơ hội nói thêm gì.
Nguyệt Quý đành phải nuốt lời khuyên vào bụng, lặng lẽ đi theo cùng sáu thị vệ.
Hôm nay, Vân Tranh mặc một bộ váy tím nhạt, tà váy tung bay mỗi bước đi, tạo cảm giác như tiên nữ phiêu dật. Nhan sắc nàng tuyệt trần, đẹp đến mức dường như không thuộc về chốn nhân gian. Khóe môi hơi cong, nụ cười nhàn nhạt, khiến người ta không thể rời mắt.
Người đi đường nhìn thấy nàng, đều sững sờ kinh diễm.
Sau đó là những tiếng bàn tán không dứt vang lên.
“Chẳng phải đó là phế vật của Vân Vương phủ sao?”
“Đúng rồi! Là nàng!”
“Sao nàng lại ra ngoài? Bình thường hiếm khi rời khỏi phủ cơ mà?”
“Nghe nói từ sau khi trở về từ Như Diễm Chi Sâm, tính tình nàng thay đổi hẳn. Ngay cả đại tiểu thư nhà họ Tô, người luôn coi nàng như muội muội ruột, cũng bị nàng đuổi ra khỏi Vân Vương phủ!”
“Cái gì! Vô ơn bạc nghĩa đến vậy sao? Đại tiểu thư nhà họ Tô tốt với nàng như thế mà nàng dám làm vậy à?”
...
Vân Tranh chẳng buồn để tâm những lời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908491/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.