“Ngươi muốn mua hết tất cả sao?” Quản sự kinh ngạc nhìn nàng.
“Vâng.”
Vân Tranh gật đầu, rồi giải thích: “Lá bùa đối với sư phụ ta mà nói, càng nhiều càng tốt, để phòng ngừa bất trắc.”
“Thì ra là vậy.” Quản sự gật gù hiểu ra.
Hắn trầm ngâm một lát, rồi cân nhắc: “Bên ta hiện còn khoảng hơn ba trăm lá bùa, nhưng chỉ có thể bán cho ngươi tám phần thôi. Nếu bán ra quá nhiều, sợ ảnh hưởng đến kho dự trữ, khó ăn nói với bên trên.”
“Không sao.” Vân Tranh đồng ý ngay, không hề làm khó hắn.
Thấy vậy, quản sự mỉm cười hài lòng.
Vân Tranh nói tiếp: “Nhưng ta muốn nói rõ trước, phù văn sư phụ ta chế tác có chút khác với những người khác. Tuy vậy, hiệu quả chắc chắn có thể sánh ngang với phù văn cấp ba loại thấp. Tới lúc đó, ta sẽ đưa ngươi một mẫu thử, nếu hài lòng thì sau hãy mua thêm.”
Quản sự không do dự gật đầu đồng ý.
Sau đó, hắn dẫn Vân Tranh đến kho mua hơn 220 lá bùa, giao dịch với giá chỉ bằng một nửa ngày thường.
Vân Tranh đưa hắn 1010 viên linh thạch hạ phẩm rồi rời đi.
Số linh thạch lừa được từ Phương Tư Ngôn và người kia, sau khi tiêu, giờ chỉ còn hơn 4000 viên.
Một viên linh thạch hạ phẩm tương đương với một trăm lượng vàng!
Tính ra, nàng đúng là một “tiểu phú bà”.
________________________________________
“A, các hạ, cuối cùng ngươi cũng ra rồi.” – A Hư, chàng trai gầy yếu từng tiếp đón nàng, vui vẻ nói.
Phiêu Vũ Miên Miên
Nghe tiếng gọi, Vân Tranh quay đầu lại, thấy là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908481/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.