Ánh mắt Vân Tranh trở nên kiên nghị, giọng nói dứt khoát vang lên:
– “Gia gia, đừng vội. Sẽ có một ngày, con sẽ khiến Phương gia phải cúi đầu!”
Vốn đang giận đến tím mặt, Vân Cảnh Thiên nghe câu nói ấy thì sững sờ, lặng đi một lúc.
– “Tranh Nhi…”
Vân Tranh tiếp tục:
– “Gia gia, như người đã thấy, con giờ đã có thể tu luyện. Con sẽ nỗ lực trở nên mạnh mẽ, để cả thiên hạ không dám coi thường Vân Vương phủ!”
Khoé mắt Vân Cảnh Thiên bất giác đỏ hoe. Ông nhẹ nhàng vỗ vai đứa cháu gái gầy gò, trong lòng đầy xúc động.
– “Tranh Nhi, con đã trưởng thành rồi…”
Trong lòng Vân Tranh dâng lên một cảm giác chua xót, cô khẽ gật đầu:
– “Con trưởng thành rồi. Từ giờ, con có thể bảo vệ gia gia, bảo vệ cô cô, bảo vệ cả Vân Vương phủ.”
Vân Cảnh Thiên nhìn sang chiếc giường nơi Vân Diệu đang nằm. Sắc mặt nàng đã khá hơn nhiều. Sau đó, ông quay sang Vân Tranh:
– “Theo gia gia đến thư phòng. Ta có vài chuyện muốn nói với con.”
– “Dạ.”
________________________________________
Trong thư phòng của Vân Vương phủ
Vân Cảnh Thiên đưa Vân Tranh ngồi xuống, ánh mắt dừng lại ở bức họa treo trên tường. Trên đó là một cặp nam nữ xinh đẹp đang nắm tay nhìn nhau, toát lên cảm giác bình yên của năm tháng.
– “Phụ thân con từng là một thiên tài tuyệt thế. Mới 4 tuổi đã đột phá cảnh giới Linh Giả, 12 tuổi đạt tới cảnh giới Linh Vương. Lúc đó ta đã biết, không thể công khai tu vi thật sự của nó. Bởi vì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908472/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.