Vân Tranh nhặt một cành cây khô, cúi xuống đất ẩm, nhẹ nhàng vẽ vài đường lên lớp bùn. Tay nàng linh hoạt miêu tả từng điểm, từng nét.
Nàng khẽ nhắm mắt lại. Chốc lát sau, đôi mắt đột nhiên mở ra, trong thoáng chốc ánh lên sắc đỏ rực yêu dị, nhưng rồi nhanh chóng trở lại màu đen như cũ.
“Thì ra là vậy... Thần thú xuất thế, trăm thú theo sau, thú triều sẽ xuất hiện trong khoảng nửa canh giờ.”
Đúng lúc ấy, từng bước chân nặng nề xen lẫn nhẹ nhàng vọng lại từ xa. Vân Tranh lập tức bật dậy, khẽ nhún mũi chân, lao người trèo lên một thân cây cổ thụ rậm rạp gần đó.
Nàng ngồi xổm trên nhánh cây, ánh mắt cảnh giác dõi xuống dưới.
Quả nhiên, có một nhóm người đang rầm rộ kéo đến.
Dẫn đầu là vài gương mặt quen thuộc. Khi trông thấy một trong số họ, trái tim nàng bất giác khựng lại một nhịp.
Cảm xúc ấy nàng biết không phải của mình, mà là từ ký ức còn sót lại của nguyên chủ.
Người kia mặt mũi tuấn tú như tranh vẽ, đúng là một mỹ nam hiếm có. Thế nhưng nếu đem ra so với Dung Thước, thì quả thật cách biệt một trời một vực.
Làm sao có thể so sánh chứ? Người này chính là Lục hoàng tử của Đại Sở Quốc – Sở Duẫn Hành, cũng là người đã từ hôn với nàng.
“Hoàng huynh, chúng ta đã vòng đi vòng lại ở đây mấy lần rồi, sao vẫn không tìm được nơi thần thú xuất hiện vậy?” – Một thiếu nữ xinh đẹp đi bên cạnh hắn chu môi than phiền, trông rõ vẻ thiếu kiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908467/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.