Trên chiến thuyền, Depay nhìn thấy dị động của quân ta, cũng biết điều gì sắp xẩy ra, chửi thầm:
“Mẹ kiếp thằng ngu.” Rồi nhìn sang xung quanh, cao giọng:
“ Chuẩn bị vũ khí. Sẵn sàng chiến đấu. Cho đám khỉ da vàng này biết, thế nào là đại pháo phương Tây.”
Nhanh chóng, những khẩu pháo được lên nòng, Depay dùng ống nhòm chăm chú quan sát, khi khoảng cách ước lượng chỉ còn 1km. Depay lạnh giọng:
“ Nhắm chuẩn. Bắn.”
Những viên khói dưới sự xung động từ thuốc nổ, mang theo mầu khói đen kịt, vồng lên cao hướng về thuyền của ta. Trước đây có lẽ có sự lo sợ, nhưng hơn tháng rèn luyện, hiểu được ưu, nhược điểm, quân ta khinh thường:
“ Thật chậm.” Dứt lời nhẹ nhàng đánh lái theo hướng chéo. “ Uỳnh..Uỳnh..” những viên đạn đen mất đi mục tiêu, đập thẳng xuống mặt nước, thao lên những cột nước trắng xóa. Thấy toàn bộ không sao, Hoàng Nam cười:
“ Cho chúng biết, thế nào là hoả lực của chúng ta.”
Được lệnh, hơn mười khẩu pháo khai hoả, một cơn mưa nhắm tới con thuyền Hà Lan. Dù đã có cải tiến, và tập luyện xa kích, nhưng chất lượng của pháo quá thấm, nên sự ổn định là điều đáng ngại. Chỉ có hơn 5 viên đạp được tới mạn thuyền. Nhưng việc này, khiến Depay kinh ngạc. Bởi hắn làm ăn gần 10 năm ở ở đây. Lần đầu có một thuyền có thể gây ra tổn hại. Depay trong lòng nặng trĩu, hai tay chắp trước ngực, cầu nguyện:
“ Ngài ở trên cao cứu chúng con.”
Dứt lời, lại tiếp tục khai hoả. Nhưng lần này, đội hình quân ta đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-de-quoc/1047353/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.