Edit: August97 (LQĐ)
Năm năm trước.
Phong Ngạo Thiên mới bước lên đế vị, dân chúng đều đang chìm đắm trong thương tiếc khi tiên hoàng mắc bệnh qua đời, rất ít người chú ý tới Tân hoàng thiên tư hơn người này, trong cung mẫu hậu và tỷ tỷ đều mỗi ngày lảm nhảm càu nhàu, lại khơi lên mấy chuyện cũ mấy năm trước, những chuyện hắn cũng đã biết, tâm tình phiền muộn, thở dài không ngồi yên, sau khi thương lượng cùng cận thân thị vệ Kỳ Liên, cuối cùng mới lén rời cung một lần.
Kinh thành phồn hoa là điều Phong Ngạo Thiên đã sớm nghĩ tới, nhìn đám người tấp nập qua lại trên đường, đang ở độ tuổi mới hơn hai mươi, tuổi trẻ khí thịnh khiến hắn đột nhiên có cảm giác vô cùng thành tựu, đến một khách điếm, chuẩn bị ngồi xuống ăn cơm cùng Kỳ Liên.
Mới vừa vào ngồi, đã nghe thấy bên cạnh truyền đến âm thanh nghị luận.
"Vương lão bản, ngươi cũng đừng nói như vậy, tiên hoàng mới vừa mắc bệnh qua đời, không phải chúng ta nên quyên góp chút bạc sao?" (DĐ.LQĐ)
"Đúng là nên, nhưng chúng ta đều là mấy kẻ thương hộ (*người buôn bán nhỏ) một năm mới có thể kiếm lãi vài đồng tiền, khổ cực phấn đấu bảy tám năm, vốn định mua một miếng đất ở kinh thành cho phu nhân có chỗ cư ngụ tốt, nhưng giờ, đột nhiên lại xảy ra chuyện tiên hoàng mắc bệnh qua đời, tăng thêm hai thành thuế (tính theo thang mười, tức là tăng 20%),nói là tiễn hành cho tiên hoàng, không biết chừng khoản tiền này lại rơi vào túi của người nào đấy." Trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-ac-phi/1254254/quyen-2-chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.