Sắc mặt Dung Chỉ rất nghiêm túc, nhàn nhạt, cũng không có ý tứ chứng minhmình trong sạch, Vãn Thanh mỉm cười, Dung Chỉ không phải là người làmchuyện như vậy, nhưng rốt cuộc tối hôm nay là ai?
"Nhanh ăn đi,cùng lắm thì vi sư hy sinh một chút, sau này ngủ cùng nàng." Dung Chỉmỉm cười, khuôn mặt yêu nghiệt nổi bật dưới ánh trăng cũng trở nên ửnghồng.
Vãn Thanh cười trộm, cắn vài miếng dưa hấu, cũng quên đi mấy chuyện phiền lòng kia.
"Người không sao chứ?" Quay đầu lại nhìn sắc mặt hắn, có vẻ đã chuyển biến tốt lên nhiều, không còn tái nhợt như trước nữa, cánh tay cũng cứng cáp cólực.
"Xem dáng vẻ của ta giống như có chuyện gì sao?" Dung Chỉmỉm cười kéo Vãn Thanh ngồi xuống bên giường, đưa cho nàng một miếng dưa hấu, khuôn mặt tươi cười.
"Hình như hôm nay người có chuyện caohứng? Xảy ra chuyện gì sao?" Cảm thấy hôm nay hắn cười nhiều hơn thườngngày, Vãn Thanh lấy lòng hỏi.
Dung Chỉ mỉm cười không nói lờinào, ngồi bên cạnh Vãn Thanh, khuôn mặt dịu dàng, thấy hắn không muốnnói Vãn Thanh cũng lười hỏi nhiều, ăn xong dưa hấu tán gẫu với hắn mộtlát liền ôm nhau ngủ.
Lần này ngủ rất ngon, hôm sau rời giườngDung Chỉ đã không còn nằm bên cạnh, hạ nhân nói Dung Chỉ lên núi háithuốc, Vãn Thanh cũng không suy nghĩ nhiều, vốn định đi cùng người PhóLăng Thiên mới chỉ định đến Đại hội võ lâm, nào biết người đó lại là Phó Lăng Thiên.
"Người nào?" Thăm dò một chút, Vãn Thanh không nhìn thấy những người khác.
"Ta đi cùng nàng." Phó Lăng Thiên mỉm cười đến gần Vãn Thanh,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-ac-phi/1254251/quyen-2-chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.