Edit: August97 (DĐ.LQĐ)
Vãn Thanh đảo mắt nhìn chung quanh, quả thật đã không biết đi tới nơi nào,khung cảnh hết sức hoang lương (hoang vắng + thê lương),khu rừng chìmtrong màn đêm đen kịt có vẻ đáng sợ dọa người.
Suy nghĩ về lộtuyến, từ trong địa đạo đi không bao lâu đã tới khu rừng này, chắc còn ở trong thành mới phải, dù sao lúc đầu cũng ở phủ Minh Chủ, nhưng nhìncảnh tượng này, rõ ràng là ở ngoại thành rồi, chẳng lẽ lúc đầu bọn nàngđã bị nhốt ở vùng ngoại ô?
Nhìn hồi lâu cũng không nhìn thấy conđường nào, nhưng mượn ánh trăng yếu ớt có thể nhìn thấy phía rừng câybên kia có một đường mòn khá rộng, chạy dài đến xa xa, có lẽ đi theo con đường này có thể vào được trong thành.
Hôm nay ngay cả Phó LăngThiên cũng không nhận biết đường, cũng chỉ có thể thử như vậy, Vãn Thanh dừng lại một chút, bỗng nhiên có cảm giác trên vai nặng trĩu, cúi đầunhìn, chẳng biết lúc nào Phó Lăng Thiên đã nhắm mắt tựa vào vai nàng ngủ thiếp đi.
Ánh trăng chiếu xuống hàng lông mi thật dài tạo nênmột bóng mờ tinh tế, khuôn mặt đẹp đẽ không hề phòng bị, da thịt mật ong cũng hết sức mê người.
Vãn Thanh quay đầu đi không nhìn hắn nữa, Dung Chỉ cùng Tư Mã Lưu Vân tựa vào gốc cây đối diện vẫn còn đang hônmê, thăm dò mạch bác Tư Mã Lưu Vân, may mắn không quá yếu, trong rừngcây yên tĩnh chỉ có tiếng hô hấp của mấy người, ăn ít thịt thỏ, khôngbao lâu sau Vãn Thanh cũng dần dần dựa vào người Phó Lăng Thiên ngủthiếp đi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-ac-phi/1254247/quyen-2-chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.