"Thanh Nhi! Thanh Nhi!"
Không biết từ lúc nào, trong bóng tối, Vãn Thanh nghe thấy bên tai có mộtgiọng nói rất nhỏ đang gọi nàng, chống đỡ cơn buồn ngủ mở mắt ra, lạithấy vẻ mặt khẩn trương của Tư Mã Lưu Vân, hắn đang ghé sát vào sát vách tường.
"Sao vậy?"
"Ta mới vừa nghe thấy sát vách có âmthanh, hình như lại có người bị nhốt vào." Lỗ tai Tư Mã Lưu Vân tựa vàobên tường, khuôn mặt nghiêm túc bỗng nhiên giật mình, "Nếu không nhầm,giọng nói này, phải là Thừa Tướng đại nhân."
"Sao?!"
VãnThanh kinh hoảng tiến tới, lại phát hiện sát vách đã không có âm thanhnào, vươn tay đập đập vào tường, cũng phát hiện đây chỉ là vách ngănmỏng, sát vách còn có một gian phòng.
"Làm sao biết chứ, Phó đạinhân võ công cao cường như thế, còn ở chung với sư phụ và đại ca ta, làm sao lại bị bắt được, có phải huynh nghe lầm hay không!"
"Sẽkhông, ta sẽ không nhầm lẫn giọng nói của hắn." Tư Mã Lưu Vân nhíu mày,khuôn mặt khó coi, "Nếu thật sự Minh Chủ bắt Phó đại nhân, dã tâm này,sợ là chúng ta lành ít dữ nhiều."
Trong lòng Vãn Thanh vốn đangthấp thỏm, nghe thấy lời nói của Tư Mã Lưu Vân, càng thêm lạnh người,một lòng gấp gáp tìm cách tháo sợi dây thừng trói nàng sau lưng.
"Thanh, Thanh Nhi!"
Vãn Thanh lấy lại tinh thần,vội chạy đến bên cạnh hắn cởi dây thừng ra, vách tường lại hơi rungđộng, mơ hồ nghe thấy tiếng bước chân từ sát vách truyền tới.
"Nhanh, nhanh giấu đi."
Giấu sợi dây giấu ở sau lưng, Tư Mã Lưu Vân đến gần Vãn Thanh, cố sức ngăntrở nút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-ac-phi/1254245/quyen-2-chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.