Edit: August97 (DĐ.LQĐ)
Dung Chỉ liếc mắt nhìn Vãn Thanh, trong lòng rối rắm, biết đây là binh línhcủa đại ca nàng, động thủ cũng không được, hắn chỉ biết phòng thủ, nhưng quá nhiều người lại khiến hắn có phần cố sức.
Nữ nhân hồng yđánh nhau với Phong Huyền Dịch càng ngày càng kịch liệt, thật may ngườitrong khách điếm đã lui ra xa, mấy chục bàn ghế dưới lầu đã nát vụn gầnhết, nơi nơi đều là vụn gỗ.
Vốn tưởng rằng Phong Huyền Dịch làmột bao cỏ (người ngu ngốc, vô dụng),nhưng vừa thấy bộ dáng nghiêm túckia của hắn, quả thật có một cỗ sức quyến rũ rất hấp dẫn, tóc dài tungbay, đại đao mạnh mẽ vung lên nước chảy mây trôi, cũng không biết từ khi nào nữ tử kia đã lấy ra một thanh kiếm dài nhỏ từ quạt lông vũ, bóngdáng hai người bay tới bay lui so chiêu khắp phòng.
Chưởng lực vỗ xuống đánh tan mấy đồ vật trong phòng, rõ ràng nàng ta đã cực kỳ tức giận, khuôn mặt yêu mị đỏ bừng lên.
"Sư huynh! Huynh làm gì vậy!"
Thấy Dung Chỉ đứng một bên không động thủ, cũng không có người nào đi bắt hắn, nàng ta có cảm giác đây là âm mưu của hắn.
Dung Chỉ đứng một bên, liếc mắt nhìn Vãn Thanh, trong lòng do dự, nếu độngthủ, nhất định Mộc Vân Hạc sẽ coi hắn là phản tặc, càng không cho ngườinhà của y tiếp nhân hắn, nếu không động thủ, sư muội từ nhỏ cùng nhaulớn lên…, rối rắm nhíu mày.
Vãn Thanh thấy vẻ mặt của hắn, liềnbiết hắn muốn tiến lên giúp một tay, Mộc Vân Hạc đứng bên cạnh cũngkhông tiến lên động thủ, hình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-ac-phi/1254240/quyen-2-chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.