Edit: August97
"Đừng ầm ĩ, ca ca còn bận chuyện khác, sao có thể luyện cùng con." Nam nhângiận dữ mắng một tiếng, vẻ mặt áy náy nhìn Tư Mã Lưu, "Thật sự xin lỗicông tử, tiểu nữ hơi tùy hứng, không cần để ý đến nó, công tử đã cứu nữnhi của ta, nếu nguyện ý cũng có thể lưu lại ở vài ngày, đến lúc Đại hội võ lâm sẽ lưu lại cho công tử một địa điểm tốt, được không?"
"Việc này, Thanh Nhi, nàng nói đi?" Tư Mã Lưu Vân quay đầu lại liếc mắt nhìn Vãn Thanh, ánh mắt đen nhánh đầy mong đợi.
"Ngươi ở đây ở đi, ta trở về còn có việc."
"Sao có thể, sao ta có thể yên tâm để nàng lại một mình." Nghiêng đầu cườiáy náy, Tư Mã Lưu Vân nói: "Xin lỗi Minh Chủ, thật sự không tiện."
"Không sao, nếu đãthế thì cũng đành vậy, đa tạ công tử mấy ngày nay đã chăm sóc tiểu nữta, nếu không ngại ăn cơm tối rồi hẵng về."
Tư Mã Lưu Vân nhìn Vãn Thanh một chút, thấy Vãn Thanh gậ đầu hắn mới ngẩng đầu cười nói.
"Đa tạ, nhưng Đại hội võ lâm, nếu Minh chủ thuận tiện, cũng thỉnh lưu lại một vị trí tốt."
"Không thành vấn đề."
Vương Xúc Anh mếu máo nhìn mấy người trước mặt, “Oạch” một tiếng nhảy xuốngtừ trong ngực Vương Nguyên Bá, trên khuôn mặt phấn nộn đầy vẻ bá đạo.
"Không cần, ta sẽ không để ca ca đi."
"Xúc Anh, đừng náo loạn!"
Thân thủ mạnh mẽ kéo nàng lại, Vương Nguyên Bá giam cầm nàng trong tay.
"Minh Chủ."
Một nam nhân hắc y tiến lên cúi chào, ghé vào bên tai hắn biết gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-ac-phi/1254237/quyen-2-chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.