Edit: August97
"Cởi quần áo ra."
Thanh âm nhỏ nhẹ cất lên, Vãn Thanh ngồi dậy, nhìn Dung Chỉ gần trong gang tấc có phần không được tự nhiên.
"Sư phụ nhìn ta làm gì?"
Còn muốn nói tiếp gì đó, lời nói lại nuốt vào trong cổ họng, chỉ nhìn thấy gương mặt tuấn tú trắng nõn đang cách nàng càng ngày càng gần…
Cảm thấy đôi môi lạnh lẽo dần tiến sát môi nàng, nhịp tim Vãn Thanh cũng tăng nhanh hơn rất nhiều.
"Ầm!"
Cửa phòng bị đụng rất mạnh, một người say lảo đảo cầm hũ rượu đi vào, ánh đèn vô cùng xám xịt, nhưng nhìn trường bào màu trắng vẫn loáng thoáng có thể nhận ra là Tư Mã Lưu Vân.
Vãn Thanh hơi xấu hổ nhảy xuống giường đốt nến, ánh mắt Tư Mã Lưu Vân mỉm cười nhìn Dung Chỉ đang ngồi trên giường.
"Không quấy rầy các ngươi chứ?"
Dung Chỉ hừ một tiếng không có để ý đến hắn, hắn cũng không khách khí, ngồi xuống bàn tròn trước mặt, cũng không biết sau đó lại uống bao nhiêu, trên người nồng đậm mùi rượu.
"Đã trễ thế này, tại sao không trở về ngủ đi?"
"Phòng ta chỉ có một giường, hai người bọn họ bị thương, không muốn ở đó quấy rầy bọn họ nên tới đây chen chúc với hai người, tất nhiên Thanh Nhi sẽ không ngại chứ?"
Hữu ý vô tình, thái độ khi nói chuyện với Vãn Thanh cực kỳ thân mật, trên mặt Tư Mã Lưu Vân đỏ hồng, để ly rượu xuống, lại tự nhiên đứng lên, mở tủ ra tìm một cái chăn khác, trải trên mặt đất.
"Vốn Thanh Nhi với sư phụ cũng muốn một người nằm dưới này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-ac-phi/1254234/quyen-2-chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.