Ngẫm nghĩ, Vãn Thanh liền hiểu ra, nghe tiếng hít thở của Dung truyền đến từ đỉnh đầu, Vãn Thanh thò đầu ra nhìn, người giấy này có phần quen mắt, trong lòng oán giận, lại dám giả thần giả quỷ, nhưng nghĩ đến thái độ hôm nay của Dung Chỉ cũng không quá cao ngạo, Vãn Thanh còn chưa tính, nếu cứ giằng co như vậy cả hai người đều không thoải mái.
Ba ngày đi qua, Vãn Thanh cũng không mở miệng nói chuyện Bảo Cầm, Dung Chỉ biết nàng bất đắc dĩ cũng không mở miệng làm khó nữa, ngầm cho phép mang theo Bảo Cầm.
Phu xe đã dừng xe ngựa ngoài cửa phủ, hạ nhân đem bao lớn bao nhỏ chất lên xe, Vãn Thanh cũng không biết từ đâu tới nhiều đồ như vậy, hỏi kỹ mới biết là do Hạ Uyển Dung không yên lòng bọn họ nên chuẩn bị y phục cùng lương thực, lại nhét vài ngàn lượng ngân phiếu cho Vãn Thanh.
Mộc Thiên Hải cùng Hạ Uyển Dung dìu nhau đứng ở đại môn, Vãn Thanh đứng trước xe ngựa có chút không nỡ, lại không nhìn thấy bóng dáng của Mộc Vân Hạc, có chút kỳ quái, hình như mấy ngày hôm nay đều không thấy hắn.
"Mẫu thân, con đi đây."
"Ừ, đi đi." Mặc dù nói như vậy, nhưng bàn tay Hạ Uyển Dung vẫn nắm tay Vãn Thanh thật chặt, trong ánh mắt già nua của Mộc Thiên Hải cũng đã ướt át, giữ lấy Hạ Uyển Dung, buông Vãn Thanh ra.
"Thanh Nhi, dọc đường đi nhất định phải cẩn thận, nếu có gì không quen thì lập tức trở lại, biết không?" Còn chưa đi Hạ Uyển Dung đã giàn giụa nước mắt,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-ac-phi/1254232/quyen-2-chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.