Trans:Độc Mộc Lam
Beta: Matcha Machiato
23-9-2022
Trong xe yên tĩnh.
Bạch Tranh nghe vậy sững sờ, tưởng anh tức giận, lập tức đổi miệng.
"Chú nhỏ..." Cô vẫn kiên quyết nói, "Cháu không đi bệnh viện." Cảm xúc ẩn chứa trong mắt anh đều bị gạt đi, Đàm Khải Thâm không nói gì, để Vu Tín chuyển hướng trở lại Lan Uyển.
Chiếc xe phóng đi trong cơn mưa nặng hạt.
Sau nửa tiếng, cơn mưa vẫn không có dấu hiệu tạnh.
Dì ở nhà đi mời một bác sĩ qua, ô gấp gọn đặt trên kệ bên cửa chính, ống quần bị mưa ướt sũng không lo được, chỉ có thể đợi bác sĩ đổi giày xong thì dẫn ông lên lầu.
Bác sĩ kê đơn sau khi giải thích tình trạng bệnh. Cũng may tình hình không quá tệ, người tuy ý thức mơ hồ nhưng chỉ là bị cảm, sốt, lại thêm cơn mưa vừa rồi khiến cơ thể không chịu được mới ngã quỵ xuống.
Sau khi uống thuốc cô đã ngủ một giấc đến chiều, sắc mặt của Bạch Tranh đã cải thiện, cơn sốt cũng hạ xuống.
Khi thức dậy đã là giờ ăn tối, dì bưng canh lên lầu, Đàm Khải Thâm thay quần áo rồi xuống lầu xử lý email công việc.
Một lúc sau, dì Vương đi xuống với đĩa thức ăn đầy ắp hầu như không động vào.
Đàm Khải Thâm liếc nhìn dì. Dì Vương hiểu ý liền dừng lại, "Con bé tỉnh rồi, nhưng không có cảm giác thèm ăn, ăn vài miếng thì bỏ xuống."
Trên bàn phát ra mấy tiếng run. Anh nhìn lại, "Ừ."
"Dì vẫn nên đi làm cái gì khác cho con bé thôi, bệnh mà không ăn gì sao mà được?"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-em-o-trong-long/381398/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.