Làn gió thổi qua bên ngoài cửa sổ, không khí trong phòng lại vô cùng ấm áp.
Không biết là do cô cố ý hay vô tình, Đàm Khải Thâm khi nghe thấy câu nói đó đã mỉm cười.
Cô vẫn nhớ đến chuyện này.
Đợi lâu không thấy hồi đáp, tay của Bạch Tranh vô ý níu chặt lấy anh như một lời thúc giục.
Đàm Khải Thâm nhìn cô một hồi liền cúi đầu xuống, ghé sát đôi môi mỏng vào tai cô, thì thầm hai chữ: "Vẫn tính."
Nghe thấy, đôi mày của cô gái đang nằm trên giường thả lỏng ra một chút, mượn sức mạnh của hơi men trong người xác định lại lần nữa, "...Anh đừng có lừa em."
"Không lừa em." Nụ cười của người đàn ông vẫn chưa hề tắt đi.
Có được đáp án mình mong muôn, Bạch Tranh cảm thấy yên tâm, hơi thở trở nên nhẹ nhõm hơn, nhưng tay vẫn níu chặt lấy anh không buông.
Đèn ngủ trên đầu giường đã tắt, Đàm Khải Thâm đắp thêm chăn mua từ bên ngoài về cho cô.
Cùng lúc đó, chiếc điện thoại ở trên bàn trà ngoài phòng khách bỗng reo lên.
Anh nghe máy, đi dần về phía cửa sổ.
"Em gọi được cho Tiểu Tranh chưa?"
Giọng điệu của Đàm Ngữ Lâm hiếm khi gấp gáp như thế này, "Có biết con bé đang ở đâu không."
Đàm Khải Thâm dừng bước, nét mặt trầm tĩnh được phản chiếu trong ô cửa kính, "Đang ở chỗ của em."
"........." Đầu dây bên kia yên lặng một hồi, dường như nhất thời không biết phải nói gì.
Một hồi sau, Đàm Ngữ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-em-o-trong-long/3428776/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.