Ngoài cửa sổ mưa vừa tạnh, gió rít từng hồi.
Trong không gian không quá rộng rãi, một chút chuyển động sẽ trở nên đặc biệt bắt mắt.
Bạch Tranh cố gắng phớt lờ nhịp tim đập nhanh trong lồng ngực mình.
Cô không muốn đoán xem những lời của Đàm Khải Thâm có ý gì khác hay không.
Chuyện tới hôm nay, Bạch Tranh đã học được cách tránh những suy nghĩ hoang đường tự cao tự đại đó, cố gắng hết sức để không giải thích quá mức mọi mối quan tâm của anh, cô rõ ràng đã khuyên chính mình, nhưng trong đầu luôn có một giọng nói cố gắng thuyết phục cô, cố gắng lay động trái tim cô.
Sau sự giằng co vi diệu, Bạch Tranh định nhẹ nhàng bỏ qua đề tài vừa rồi.
"Phải rồi." Cô cúi xuống nhặt chiếc tăm bông bị rơi ném vào thùng rác, chuyển chủ đề khá đột ngột, "Thầy Cố đâu rồi, vết thương đã đỡ chưa?"
Hiếm khi chủ đề anh nói bị bỏ qua, Đàm Khải Thâm không thể hiện vui buồn anh chỉ khẽ nhắm mắt lại, rót thêm một ít trà nóng vào cốc của cô, "Đã xem qua rồi, không có gì nghiêm trọng hết."
"Vậy thì tốt." Bạch Tranh khẽ thở ra, tiếp tục chủ đề, "Không ngờ hai người vậy mà lại biết nhau, trùng hợp thật đó."
Anh uống một ngụm trà, khoé miệng hơi cong lên, "Đúng là trùng hợp lắm."
Chủ đề lại bị gián đoạn, bầu không khí cứng ngắc vừa rồi dường như quay trở lại.
Ngay lúc Bạch Tranh đang muốn tìm đề tài khác phá vỡ yên tĩnh, ngoài cửa lại truyền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-em-o-trong-long/2944385/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.