Dịch: Độc Mộc Lam
Beta: Matchamachiato
23-11-2022
Đàm Khải Thâm?
Bạch Tranh dừng một chút, chậm rãi đưa thìa lên miệng, thản nhiên hỏi: "Tại sao chú của con lại nấu canh vậy?"
"Ngài ấy nói gần đây trời nóng, nên uống chút canh sẽ tốt cho cơ thể." Dì Vương mỉm cười, một lúc sau mới nói thêm, "Dì đoán là do sức khỏe của cháu không tốt nên ngài ấy muốn cho cháu uống canh bổ."
Bạch Tranh không nói lời nào, nhìn chằm chằm xuống mấy miếng dưa đông xắt nhỏ trong bát, dùng thìa khuấy nhẹ, lập tức hỏi: "Chú ấy ở trên lầu ạ?"
Dì Vương đang định rời đi thì nghe lời đáp: "Ừ, ngài Đàm nấu canh xong thì về phòng làm việc rồi."
"Ồ, con hiểu rồi"
Sau khi uống canh, Bạch Tranh cầm bát xuống bếp rửa sạch rồi cất vào tủ.
Dì Vương đang chuẩn bị đồ cho ngày mai làm cỏ trong nhà kho thì một tiếng sột soạt phát ra từ con hẻm ở sân sau. Cô bước lên lầu quay trở lại phòng, khi bước ra cô cầm trên tay một túi giấy nhỏ màu xanh đậm.
Đèn ở phòng bên cạnh mờ ảo.
Chỉ có một tia sáng le lói phát ra từ khe cửa đối diện cầu thang.
Bạch Tranh đứng ở cửa do dự một hồi, liền bỏ ý định đi làm phiền, đặt quà trước cửa phòng.
Hôm đó ở trung tâm mua sắm cô nhìn trúng cặp măng sét này. Mô hình bánh răng chính xác và phức tạp, đường viền vàng đậm hơi chìm, đều gợi cho cô ấy nhớ đến một người nào đó,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-em-o-trong-long/2944364/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.