- Ta còn sống…
Độc Cô Minh khẽ thì thào.
- Tam niên, là tam niên trôi qua trong chớp mắt hay vạn cổ trôi qua trong chớp mắt…?
Trên thực tế hắn đã sớm lấy lại được ý thức khi phục dụng viên Bổ Khuyết đan thứ ba. Thính giác, khứu giác, cũng dần trở lại từ lúc đó nhưng toàn thân thì vẫn bất động chẳng thể mảy may nhúc nhích. Hắn cứ rơi vào trạng thái người thực vật như thế suốt ba năm ròng rã, dù vậy tất cả cuộc nói chuyện giữa Lãnh Oán và Dược Thiên Sầu hắn đều nghe được.
Hắn thậm chí còn cảm nhận được tình yêu mà Dược Thiên Sầu dành cho Lãnh Oán, cả hận ý gã ta dành cho mình hắn cũng nhận biết rõ ràng, riêng Đạp Nguyệt Ô Truy thì là hoài niệm và chờ đợi.
Đối với những vấn đề này hắn giống như một kẻ qua đường xa lạ nhìn chuyện hỷ nộ ái ố thế gian bằng ánh mắt bàng quan, nghe đủ rồi, nhìn đủ rồi chỉ có thể lặng lẽ mỉm cười rồi quay đầu bỏ đi.
Ba năm chìm trong tịch mịch, đôi mắt bị hắc ám che phủ, toàn thân bất động, hắn trong lúc rảnh rỗi từng suy nghĩ về quãng đường mình đã trải qua kể từ khi đến thế giới này. Và tất nhiên, không thể thiếu hoài niệm về địa cầu quê hương của hắn.
Hắn suy nghĩ rất nhiều, móc nối vô số sự việc tưởng chừng không liên quan lại với nhau, cả những ảo ảnh thoáng qua thường gặp phải khi sinh tử lâm đầu. Sau đó hắn chợt phát hiện ra chúng giống như những mảnh ghép của một bức tranh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-cuong/411059/chuong-260.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.