Du Lập Trung nhìn thấy mắt con trai loé lên tia sáng khác lạ, biết ngay có chuyện không hay vội kêu lên:
- Tiểu Bình, cẩn thận đấy!
Nhưng đã chậm mất rồi - Bạch Hiệp Du Ngọc Long lúc vọt tới trước mặt mẹ, độtnhiên gầm lớn một tiếng như sét, vung chưởng đánh vào tâm khẩu Hồng Tiểu Bình.
Hồng Tiểu Bình tuy sợ con trai mình cũng bị như Chính ấtchân nhân, nhưng lại rất mong muốn con không bị lâm vào tình trạng đángsợ đó, lòng mong mỏi ấy lúc vừa thấy con trai trở về đã che lấp nỗi lolắng của bà, nên lúc lao ra đón con bà không hề đề phòng. Khi phát hiệnra có chuyện không hay, thì chưởng thế của Bạch Hiệp Du Ngọc Long đãcách tâm khẩu của bà chỉ còn ba tấc.
Cũng may là bà phản ứng rấtmau, vội vàng xoay ngươi tránh về phía bên phải, nhưng vẫn không kịp,chỉ nghe "bình" một tiếng một chưởng lực của Du Ngọc Long đã đánh trúngbả vai trái của bà. Tuy không phải là chỗ yếu hại, nhưng phát chưởng này Cương mãnh khác thường, nên người Hồng Tiểu Bình theo phát chưởng tunglên, rơi xuống cách đó ba trượng!
Du Lập Trung cả kinh thất sắc, vọt ra quát lớn:
- Ngọc Long! Ngươi điên à?
Bạch Hiệp Du Ngọc Long đúng là bị điên, hai mắt trợn trừng lóe ra ánh sánghung dữ, mặt đầy vẻ oán hờn phẫn nộ, trông như một con cọp đói. Vừa thấy mẹ ngã lăn trên đất, chàng ta lại mau lẹ vọt tới, hai tay xòe ra nhưmóng cọp, giống như định xe mẹ ruột thành bốn năm mãnh để ăn tươi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-an-giang-ho/1996938/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.