Dương Nhược Thiếu thường nói những điều như vậy nhưng rất ít khi động chạm cô, họ sống một cuộc sống hạnh phúc bên nhau.
Dần dần trôi qua cả kì trăng mật tại Canada, họ không quá cầu kì bởi anh thấy cô cũng hay mệt không còn khỏe mạnh như trước nữa. Tuần trăng mật họ sống trên một bờ biển vắng, có đồ ăn, đĩa phim bản mới, nó chỉ đơn giản là thư giãn cùng nhau. Cùng nhau thưởng thức bữa tối.
Ngày cuối cùng ở đó, Dương Nhược Thiếu đã đưa cô đến một khu vườn lớn. Ở đó có những bông hồng đang mới nhú lên, có những cây đã bị cắt trụi.
" Cô gái " Một người phụ nữ đi từ trong căn nhà đó ra.
" Chào cô " Cô cúi chào lễ phép.
" Con là vợ của Dương Thiếu sao? "
" Dạ "
" Đúng là một cô gái hạnh phúc, con biết gì không ta rất ấn tượng về tình cảm của cậu ta với con đó. "
" Con cảm ơn "
" Con đã đỡ bệnh chưa? "
" Con đỡ rồi, cô biết con bị bệnh sao? "
" Hồi đầu Dương Thiếu đến thuê vườn hoa của ta, nó có kể về con. Suốt 1 tháng nghe con tỉnh nó chỉ thu xếp công việc qua đây chăm sóc những bông hồng. Mãi khi đến mùa nở đẹp nó mới thu hoạch bó lại mang về tặng con "
" Sao dì có thể kể ra chứ? Đừng làm cô ấy ngại, vợ con gần đây hay ngại lắm " Dương Nhược Thiếu đi từ trong ra, tay cầm nhánh hồng mới nở trông rất đẹp bước đến phía Hàn Như Tuyết.
"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/day-vo-nho-lam-sat-thu/1479072/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.